Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nguyên thần Sở Trần cảm nhận được xung quanh, anh không cảm nhận được khí tức chấn động tương tự như phiến đá tướng quân.

“Trên vách đá có không ít vết khắc, nhưng nhìn qua như là vẽ nguệch ngoạc qua loa.”

Liễu Như Nhạn nói: “Ngoài ra, phần còn lại đều là dụng cụ thời cồ, có ý nghĩa rất lớn đối với khảo cổ học, nhưng đối với chúng ta, tương đương với một đống phế phẩm.”

Sau khi Sở Trần tìm kiếm xung quanh một vòng, cũng không phát hiện thêm gì nữa.

“Xem ra, chúng ta vẫn có thể chạy về xem một hồi kịch hay.”

Sở Trần mỉm cười, anh nhận được tin tức đội ngũ của Dược phẩm Kim Thông tối mai sẽ đến kinh thành, sự tình ỏ’ đây đã được giải quyết, bọn họ có thể rời đi bất cứ lúc nào, đuổi kịp trận chiến ngày mai.

“Kịch hay gì?”

Liễu Như Nhạn không nhịn được hỏi, mặc dù cô luôn ở bên



cạnh Sở Trần, nhưng lúc Sở Trần nghe điện thoại, cô cũng không hỏi có chuyện gì.

“Đội ngũ Dược phẩm Kim Thông, được biết đến là quy mô lớn nhất trong ngành dược phẩm toàn cầu, muốn mang theo lọ thuốc của bọn họ đến để thách thức thuốc giải độc Bắc Trần của ta.”

Sở Trần nói: “Nghe nói có một vụ cá cược nhỏ.”

Vẻ mặt Liễu Như Nhạn lộ vẻ hứng thú: “Vậy thì ta phải làm quần chúng án dưa.”

Hai người lập tức quyết định sáng sớm ngày mai ngồi máy bay đến kinh thành.

Sở Trần đồng thời cất đi phiến đá Hồng Thần và phiến đá tướng quân.

Liễu Như Nhạn không khỏi nhìn Sở Trần.

Hai khối phiến đá, nặng hai ngàn cân, Sở Trần mang theo như thế nào?

Sở Trần không giải thích, chỉ nháy mắt cười thần bí với Liễu Như Nhạn.

Hai người bước ra khỏi di chỉ khảo cồ, ra ngoài, không ai trong số những người đứng xem dám bước nửa bước vào di chỉ khảo cồ, chuyên gia trung niên bước ra khỏi bàn thờ đứng run rẩy trước đám đông.

Hắn không nhân cơ hội chạy trốn, bởi vì trong lòng hắn biết với thực lực cùa Sở Trần, cho dù có thể thoát khỏi núi Lang Cư Tư thì cũng khó thoát khỏi sự truy kích của Sở Trần.



Sở Trần đi ra ngoài nhìn xung quanh: “Bên trong di chỉ khảo cổ, vì một số nguyên nhân đặc biệt, xảy ra án mạng, tạm thời bị phong tỏa, mọi người trờ về đi.”

Khi Sỏ’ Trần đi ra, anh đã thông báo cho các thành viên Cục đặc chiến qua hậu đài của Cục đặc chiến, bọn họ thay mặt chính phủ tiếp quản khu di chì khảo cồ núi Lang Cư Tư.

Sắc mặt mọi người đều thay đồi, nhưng không ai dám nói gì. . Cập‎ nhật‎ tr𝗎yện‎ nhanh‎ tại‎ ==‎ 𝗧rUmtr𝗎y‎ ện.Vn‎ ==

Có lẽ là lúc chuyên gia trung niên đi ra, nói gì với bọn họ, sau khi Sở Trần nói lời này, các võ giả trên núi Lang Cư Tư đều rút lui.

Sỏ’ Trần đi tới trước mặt chuyên gia trung niên: “Dẩn đường đi.”

sắc mặt chuyên gia trung niên thay đồi một chút, gật đầu, lập tửc đi về phía chân núi Lang Cư Tư, theo sau là Sở Trần và Liễu Như Nhạn.

Sau khi rời khỏi núi Lang Cư Tư, người đàn ông trung niên dẫn hai người Sở Trần đến một ngôi làng.

Sau khi cần thận đẩy mở cửa một căn phòng, giọng nói của chuyên gia trung niên hơi run rẩy: “Chính là trong này… chuyện không liên quan đến tôi, tất era mọi chuyện đều là bọn họ làm, tôi chỉ phụ trách tìm tòi nghiên cứu vàn vật trong đó.”

Sở Trần bước nhanh vào, vào trong nhà, anh phát hiện trong nhà có vài hơi thở cực kỳ yếu ớt, cuối cùng phát hiện trong nhà có vài người bị giam cầm, tổng cộng có nám

người của ba thế hệ ông cháu, tất cả đều bị dây thừng và băng dính trói chặt, hơi thở của ông lão vô cùng yếu ớt.

Sở Trần nhanh chóng châm cứu cho ông lão, cứu sống ông lão.

Sau khi Tập đoàn tài chính Kim Làng đánh cắp di vật văn hỏa, đến nơi này, chiếm lấy ngôi nhà này, trói tất cả những người trong nhà lại, nhốt họ trong ngôi nhà này.

“Ý của đại tiều thư, là tùy ý những người này tự sinh tự diệt, sống mà chết đói.”

Chuyên gia trung niên vội vàng nói: “Tôi không chịu nổi, mỗi ngày tôi sẽ mang cho họ một ít nước và thức án.”

Sở Trần xoa dịu tâm trạng của gia đình, khi biết Sở Trần là đến cửu bọn họ, gia đình rất biết ơn, cảm động đến rơi nước mắt.

Bọn họ vốn tưởng rằng sẽ khó thoát kiếp nạn, không ngờ rằng sẽ có người từ trên trời giáng xuống, giải cứu họ.

Từ trong miệng bọn họ, Sở Trần cũng xác định một điều, trong khoảng thời gian bọn họ bị giam giữ, quà nhiên là vị chuyên gia trung niên này mang nước và thức án cho bọn họ.

Các di vật văn hóa bị đánh cắp đều được tìm thấy trong nhà.

Cản phòng này là một doanh trại tạm thời do Makoto Jono chọn, nhưng Makoto Jono đã được chôn cất mãi mãi ở núi Lang Cư Tư.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK