Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bốn mươi lăm phút trôi qua rất nhanh.

Liễu Thiên Thiên sợ sỏ’ Trần chậm chạp không đi ra, trước năm phút đi gõ cửa phòng cô cô.

Liễu Khai Hồng chờ ở phòng trà.

Liễu Thiên Thiên cùng Sở Trần sóng vai đi ra khỏi vòm đá.

Phạm Đông Lâm trông mong nhìn sở Trần.

Liễu Thiên Thiên thuận miệng hỏi một câu: “Sở Trần, anh vừa rồi ở phòng cô cô làm gì?”

“Hơi nhàm chán, cùng cô cô đại chiến ba trăm hiệp.” sở Trần trả lời: “Đánh cho cô cô tơi bời, cuối cùng nhận thua.”

Ngay cả Thiên Nam Kỳ Vương cũng là sư đệ của anh, Sở Trần chơi cờ đương nhiên không kinh ngạc thánh nữ Liễu Như Nhạn.

Nhìn bóng lưng hai người, Phạm Đông Lâm trợn mắt há hốc mồm, trong đầu phảng phất như bị trùng kích mãnh liệt.

Thật lâu sau, thân thể lảo đảo một chút.



Phạm Đông Lâm hít sâu một hơi.

Bất kể như thế nào, nỗi si tình của hắn đối với thánh nữ vẫn không thay đổi.

Hắn là nam nhân cam nguyện cắt đứt hai xương sườn của mình nấu canh cho thánh nữ!

Thất bại nho nhỏ trước mắt này đả kích tính

là cái gì.

“Thánh nữ trước kia chưa bao giờ tới gần đàn ông, sự xuất hiện của sở Trần cũng chưa chắc không phải là một chuyện tốt.” Phạm Đông Lâm tự nhủ: “Cuối cùng có một ngày thánh nữ sẽ chán sở Trần, đó sẽ là cơ hội của mình!” Ánh mắt Phạm Đông Lâm tràn ngập kiên nghị.

Phòng trà.

Liễu Khai Hồng pha một chén trà Bách Hoa Tiên, đại diện cho lễ nghi đón khách quy cách cao nhất của Bách Hoa Cung.

“Phỏng đoán cẩn thận, hôm nay có ít nhất hai trăm người là hướng về danh hiệu Sở thần y đến y quán Liễu gia.” Liễu Khai Hồng cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp

nói với Sở Trần mục đích của mình: “Tôi hy vọng cậu mỗi tuần có thể dành ra ba ngày ngồi khám bệnh ở y quán Liễu gia, điều kiện cậu mở.”

Sở Trần nếm một ngụm trà Bách Hoa Tiên, lắc đầu: “Thật sự rất xin lỗi, tôi thật sự có quá nhiều chuyện phải bận rộn.”

Liễu Khai Hồng quả thật thái độ thành khẩn, ngay cả điều kiện cũng để cho sở Trần tự mình mở miệng, tương đương với cho sở

Trần một tấm chi phiếu, để Sở Trần tự mình điền một con sổ. Tuy rằng điều này cũng có ý khảo nghiệm sở Trần, chẳng qua, sở Trần đối với y quán ngồi khám bệnh thật sự không có hứng thú.

Trên đời này người bị thương thật sự quá nhiều, nếu như trùng hợp gặp phải, sở Trần sẽ không ngồi yên không để ý, nhưng ở y quán ngồi khám bệnh, Sở Trần thật sự không làm được.

Trên thực tế, Liễu Khai Hồng đối với câu trả lời của Sở Trần cũng không có cảm thấy bất ngờ, dù sao sở Trần là thiếu chủ Cửu Huyền, anh hẳn là có mục tiêu theo đuổi cao hơn.

Ngay khi sở Trần và Liễu Khai Hồng vừa thưởng trà vừa tán gẫu thảo luận với nhau



về vấn đề trung y, một bóng người lặng yên vô tức rời khỏi trang viên Liễu gia.

Thánh nữ Liễu Như Nhạn sau khi cải trang mặc quần áo mộc mạc, khuôn mặt thoạt nhìn càng bình thường không có gì lạ, ở ven đường chặn một chiếc taxi, đi tới Thiền Thành.

Thừa dịp Sở Trần không về nhà, đi tìm hiểu một chút trong trang viên Tống gia đến cuối cùng cất giấu bí mật gì.

Một cuộc hành trình trèo tường nói đi là đi.

Liễu Như Nhạn muốn tìm được Tống gia cũng không khó.

Vào buổi chiều, mặt trời gay gắt, không có nhiều người đi bộ bên đường.

Liễu Như Nhạn đứng ở bên ngoài tường vây trang viên Tống gia, còn chưa đi vào đã nhận ra khí tức của trận pháp.

“Không làm khó được ta.”

Chương 971: Xưa Thiếu Lâm Có Tăng Quét Rác, Bây Giờ Có Nữ Bảo Mẩu Tống Gia

Liễu Như Nhạn cười, thân ảnh chợt lóe, cơ hồ là đột nhiên biến mất tại chỗ.

Đạo tặc Hỏa Yến,chính thức online.

Cơ hồ đồng thời, trên con đường đối diện tường vây bên kia trang viên Tống gia, một chiếc xe bảy chỗ đậu ỏ’ ven đường.

Ngồi ở vị trí ghế lái phụ, rõ ràng chính là đại diện chưởng môn phái Thiên Cơ, Triệu Trụ.

Tài xế cùng với năm người ngồi ở hàng ghế sau, đều là cường giả phái Thiên Cơ, hơn nữa, đều là võ đạo tông sư.

Lần này, Triệu Trụ cơ hồ đều chuyển nội tình

của toàn bộ Thiên Cơ phái ra ngoài.

Lực lượng mạnh nhất của phái Thiên Cơ.

Thất đại tông sư, phong tỏa vào Sở Trần.

“Sở Trần ở ngay chỗ này.” Phụ trách bắt đầu tông sư họ Lâu, tên một chữ Ngụy, hắn đối với Thiền Thành tương đối quen thuộc, cũng đối với tình huống của Sở Trần quen thuộc: “Sở Trần chính là con rể ở rể của nhà này.”

“Hừ, đường đường là thiếu chủ Cửu Huyền, lại làm con rể ở rể của một thương gia thế tục, quả thực buồn cười.” Triệu Trụ nhìn chằm chằm tường vây một bên, trầm giọng nói: “Căn cứ theo tuyến báo của chúng ta, Sở Trần hiện tại cũng không ở trong nhà, Lâu Ngụy, ngươi đi vào điều tra một phen, nhìn xem bên trong có tình huống gi, nếu

như tình huống cho phép, chúng ta thậm chí không cần đợi đến tin tức bên trưởng lão Huyền Minh, đêm nay liền trực tiếp động thủ, bắt Sở Trần.”

“Không vấn đề gì.” Lâu Ngụy đẩy cửa xuống xe.

“Chú ý một chút.” Triệu Trụ mục lộ ra tinh quang: “Ta hoài nghi Thiên Cơ Huyền Đồ thật sự, còn ở trong tay sở Trần.”

Thiên Cơ Huyền Đồ trân quý như vậy, Triệu Trụ không tin Sở Trần sẽ cam nguyện thật sự cho bảo tàng kinh thành.

Hắn nhất định cất giấu trong nhà của mình!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK