Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lần đầu tiên trong đời, hắn thấy nghi vấn về tướng mệnh thuật của mình.

“Sở Trần chẳng những không rời đi, mà còn trở thành nhân vật khuấy đảo Thiền Thành, xem ra cậu ay có cơ duyên, gặp phong vân liền hóa rồng.”

Tống Trường Thanh cảm thán nói nói, “Nói đến, Tống Gia chúng ta cũng thật hỗ thẹn, kém chút hiểu lầm ý tứ của Trương đạo trưởng, lúc ấy Trương đạo trưởng trước khi rời đi, chỉ tên Tống Gia không thể lại mượn dùng khí vận Sở Trần, chúng ta trực tiếp tưởng rằng muốn đem Sở Trần cùng Tống Gia phủi sạch quan hệ, lại không ngờ tới, Trương đạo trưcrng có ý tử là bắt dầu từ ngày đó, Sờ Trần dẫn đầu đem Tống

Gia, đi về phía huy hoàng.”

“Tất cả chúng tôi bây giờ đều đã hiểu ý của Trương Đạo trưởng.”

Tô Nguyệt Nhàn nói thêm.

Đều hiểu rồi?

Thế nhưng ta vẫn không hiểu! Khóe miệng Trương Vận Quốc âm thầm giật giật.

Ý của hắn lúc đó là để Sở Trần rời khỏi nhà họ Tống ngay lập tức! Trương Vận Quốc có chút mù mịt.

Trong lòng hắn vẫn còn đang phẫn uất, cảm thấy bản thân rất thông thạo tướng mệnh thuật, đối với công phu Kỳ Môn cũng khá quen thuộc, kết quả là hắn không thể vượt qua kiểm tra của Cửu Huyền Môn, thất bại tan tác trờ

vẽ.

Trương Vận Quốc luôn có chút không phục trong lòng.

Nhưng hiện tại, hắn có chút nghi ngờ bản thân.

Sờ Trần không rời đi, Tống Gia còn bay cao như diều gặp gió, nói là một bước lên trời cũng không quá lời.

Tất cả những thứ này đều là thứ mà hắn chưa tính tới.

“Chẳng lẽ, ta thật sự là một kẻ gà mờ sao?”

Trương Vận Quốc luôn cảm thấy mình là đại lão về Kỳ Môn tướng mệnh thuật.

Không lâu sau, Tống Thiên Dương cũng trở về.

“Trương đạo trưởng.”

Tống Thiên Dương sải bước đầy phấn khích và vui vẻ.

Trương Vận Quốc nhìn chằm chằm Tống Thiên Dương trong một thời gian dải, tuyệt vọng.

Xong.

Ta thực sự là một kẻ gà mờ.

Trương Vận Quốc rõ ràng nhận thức được, không có gì ở trên người Tống Thiên Dương và những người khác của Tống Gia ảnh hưởng đến phán đoán của hắn.

Nhưng hắn không thể nhìn ra.

Ngoài gà mờ ra, không còn lời giải thích nào.

Sau đó, người nhà Tống Gia không thể chờ đợi đem những gì đã xảy ra những ngày này cho Trương Vận Quốc.

Vẻ mặt của Trương Vận Quốc dần dần chuyển từ nghi ngờ sang ngưng trọng.

Tống Gia không biết Kỳ Môn huyền diệu, nhưng từ lời nói của bọn họ, Trương Vận Quốc phán đoán rằng Sở Trần hẳn đã thành thạo Kỳ Môn thuật.

“Sở Trần bây giờ ở đâu?”

Trương Vận Quốc buột miệng hỏi.

“Mấy ngày này, hiếm khi gặp bọn hắn.”

Tống Thiên Dương nói, “Có lẽ là bận rộn với sự tình của Dược

phẩm Bắc Trần.”

“Để tôi gọi cho bọn họ sau, bảo chúng trờ về ăn cơm vào buổi tối, tẩy trần giúp Trương đạo trưởng một chút.”

Tô Nguyệt Nhàn nói.

Trưong Vận Quốc gật đầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK