Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Anh cũng có chút chờ mong, cảnh giới cồ xưa trên khí tức cảnh, sẽ là cái gì? Cường giả võ giả thời cồ, có thể tu luyện sức mạnh thân thể tới trình độ nào.

Sở Trần nhìn thoáng qua Liễu Như Nhạn cùng hai vị sư thúc, ánh mắt bọn họ cũng đang phát sáng.

Con đường võ giả, ai cũng muốn trùng kích cảnh giới cao hơn.

Mấy người dường như lâm vào trầm tư cùng ao ước.

Vào giờ khắc này, đồng tử Từ Hậu Trạch bỗng nhiên co rụt lại… đây có thể là một cơ hội tuyệt vời để trốn thoát!

Nhưng mà, suy nghĩ này vừa mới lóe lên, một giây sau, Từ Hậu Trạch lại lần nữa tuyệt vọng.

Ánh mắt nhìn về một phương hướng.

Lại có võ giả khí tức cảnh tới.

Sở Trần cũng chú ý tới, ánh mắt nhìn qua, thần sắc bỗng nhiên giật mình.

Dưới bóng đêm, người tới sóng vai nắm tay nhau, giống như thần tiên quyến lữ.

Cha mẹ anh.

Sở Hạo Trúc và Bối Uyển Thanh.

Nhiều nám không gặp, không nghĩ tới, lại dưới tình huống như vậy một nhà đoàn tụ.



Trong nháy mắt này, trong lòng Sở Trần có một loại cảm giác cực kỳ phức tạp, ngo’ ngác đứng.

Trong ngày anh tu luyện ở Cửu Huyền Môn, cha mẹ cũng đi thám anh, thế nhưng số lần rất ít, hơn nữa Sở Trần chính mình bị Trấn Hồn Phù phong ấn 5 năm, anh đã có rất nhiều năm chưa từng gặp qua cha mẹ mình.

Bối Uyển Thanh buông tay Sở Hạo Trúc ra, con ngươi ôn nhu như nước, đi về phía Sở Trần.

Lúc này, bỗng nhiên một tiếng cười lớn truyền đến.

Một đạo thân ảnh như từ trên trời giáng xuống xuất hiện trước mặt sỏ’ Trần.

Cười ha ha, lúc Sở Trần không kịp phản ứng lại liền bắt

được hai vai Sở Trần.

Đồng tử Sỏ’ Trần co rụt lại, xuất hiện trước mặt anh chính là một ông lão râu bạc trắng, tiếng cười có chút chấn động màng nhĩ, thực lực mạnh mẽ vượt qua tường tượng của Sở Trần, anh lại không hề có lực phản kháng đã bị bắt được.

Sở Trần vừa muốn nghĩ cách phản kích, ông lão liền cười ha ha: “Đây là cháu ngoại của ta a, không sai, không sai! Trắng trẻo.”

Trắng trẻo…

Liễu Như Nhạn không nhịn được cười, trận chiến đêm nay, Sở thiếu hiệp chính là đại sát thần, bài binh bày trận, suất lĩnh võ giả Trạm thị trùng kích Thiên Ngoại Thiên, đánh đâu thắng đó.

Nhưng bây giờ, trong mắt ông lão, anh chỉ là một em bé trắng trẻo.

Khi nghe được hai chữ cháu ngoại, Sở Trần cũng ngây dại, ông lão trước mắt, lại là ông ngoại cùa mình?

Anh chưa từng nghe qua.

Sở Trần từ nhò lớn lên ở Cửu Huyền m2 ôn vốn không biết

nhiều về nhà mình, chứ đừng nói đến nhà mẹ đẻ của mẹ.

Mẹ cũng chưa bao giờ đề cập đến bất cứ điều gì về ông ngoại trước mặt anh.

Không thể tưởng được, ông ngoại dĩ nhiên là một cường giả thực lực khùng bố nghịch thiên.

Cũng là khí tức cảnh, anh ở trước mặt ông ngoại, ngay cả đường phản kháng cũng không cỏ.



Khó trách cha dám dẫn theo mẹ không phải võ giả phi nước đại trên biển, hàng phục đám hải tặc, thì ra còn có sự ủng hộ mạnh mẽ của cha vợ ông.

Sở Trần đột nhiên ý thức được, mình không chỉ là phú nhị

đại, còn là võ nhị đại!

Cha khí tức cảnh, ông ngoại khí tức cảnh, dưới bối cành như vậy, anh ở võ giả giới, có thể đi ngang.

“Tiểu Trần, còn ngây ra đó làm gì.” Bối Uyển Thanh mỉm cười mở miệng.

Sở Trần phục hồi tinh thần, vội vàng hô một tiếng: “ông ngoại.”

Ông lão cười ha ha, tâm tình cực kỳ vui, lôi kéo tay Sở Trần: “Đi, Trần Trần, ông ngoại cùng con tìm một chỗ hảo hảo nói chuyện phiếm.” Nói xong, ông lão gia trực tiếp dẫn Sở Trần đi.

Sở Hạo Trúc và Bối Uyển Thanh hai mặt nhìn nhau…

Xa cách nhau trong nhiều năm.

Lần đầu tiên gặp lại con trai mình.

Kết quả, ngay cả chào hỏi cũng không kịp, con trai đã bị đưa đi.

Bối Uyển Thanh dở khóc dở cười: “Cha em a…”

Bên kia, Sở Trần cũng có chút bối rối.

Phong cách làm việc của ông ngoại này khiến anh khó lòng phòng bị, trực tiếp bị dẫn đi, bên tai truyền đến thanh âm nhanh như điện chớp, rất nhanh, liền đi tới đỉnh núi cao nhắt Chiến Long Đảo.

“Đứng ở trên cùng, nói chuyện càng có lực.” Bối lão tiên sinh nhìn Sở Trần: “Uống rượu không?”

Sở Trần gật đầu.

Bối lão tiên sinh lúc này mừng rỡ, giống như làm ảo thuật lấy ra một vò rưựu: “Nào, nếm thừ một chút rượu ông ngoại tự nấu.”

Sở Trần nhìn ông ngoại lấy ra vò rượu, theo bản năng sửng sốt một chút, hình dạng của vò rượu này, lại là một cái vỏ sò.

Sở Trần tiếp nhận, càng thêm giật mình chính là, bên trong vỏ sò lại còn có trận pháp.

Khắc trận pháp ở bên trong vỏ sò ủ rượu…

Đây là thủ đoạn mà Sờ Trần chưa từng thấy qua.

Hơn nữa, vỏ sò, trận pháp, điều này không khỏi khiến anh nghĩ đến ốc biển nhỏ trong tay mình.

Sở Trần ngửa đầu uống một ngụm rượu.

“Rượu ngon a!” Sở Trần từ đáy lòng thán phục.

“Tất nhiên, đây là rượu ngon nhất được ủ từ trái cây tốt nhất trên đảo vỏ sò.” Bối lão tiên sinh cười trả lời.

Thân thể Sở Trần nhất thời giống như bị điện giật chấn động.

Một lúc lâu sau, kích động nhìn Bối lão tiên sinh: “ông ngoại, ông đã từng đến đảo vỏ sò? Đảo vỏ sò ở đâu? ông còn có thể tìm thấy không?”

Sở Trần liên tiếp đặt câu hỏi, ánh mắt mang theo bức thiết, còn có một tia chờ mong.

Bối lão tiên sinh ngược lại tò mò nhìn Sở Trần: “Cháu lại nghe nói qua đảo vỏ sò?”

“Cháu muốn đến đảo vỏ sò.” Sờ Trần trầm giọng mở miệng: “Tìm Thiên Bối lão nhân.”

Ánh mắt hai ông cháu nhìn nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK