Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phái Bắc Đẩu.

Mộ Dung Thần Hồng trầm mặt, trước mặt hắn có sáu người, bảy đại cường giả khí tức phái Bắc Đẩu.

“Chiến Long Đảo bị chiếm lĩnh, lực lượng Thiên Ngoại Thiên rất có khả náng lan tràn về phía đất liền…giới võ giả…phải đối mặt với thảm họa.” Một người cảm thán.

“Chúng ta thực sự không nên vào, hoặc là nói, không nên vào toàn bộ.”

“Ai có thế nghĩ tới tình huống như vậy?”

Chiến Long Đảo.



Số lượng khí tức cảnh của Chiến Long Đảo là nhiều nhất trong bốn tông, tổng cộng 12 người, giờ phút này khoanh chân ngồi chung một chỗ.

Âm thanh hoàn toàn bị ngán cách với thế giới bên ngoài.

Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người Trạm Đông Sơn.

“Ánh mắt của ba tông vẫn luôn tập trung vào chúng ta.” Trạm Đông Sơn chậm rãi mở miệng: “Nếu chúng ta muốn rời khỏi rừng rậm sương mù, chỉ có thể dùng thủ đoạn cuối

cùng, nhưng mà, có bọn họ nhìn chằm chằm, chúng ta không có cách nào.”

“Cho nên, muốn rời khỏi nơi quỷ quái này, điều kiện tiên quyết đầu tiên, chính là nghĩ cách, vứt bỏ gánh nặng ba tông.” Thanh âm của Trạm Đông Sơn trầm thắp: “Vừa rồi tôi muốn dùng thù pháp che mắt, hủy diệt ốc biền nhỏ, sau đó đưa ra mỗi người một ngả, mỗi người nghĩ cách riêng rời khỏi nơi này, đáng tiếc, bị Nam Cung Quân phá hư.”

“Chẳng lẽ là bị nữ nhân kia nhìn ra cái gì?” Một bên, cồ gái váy dài màu lam đậm, Trạm Tư Lâm, khẽ nhíu mày: “Không cỏ lý do gì, bí mật của ốc biển nhỏ, cho dù là Chiến Long Đảo, cũng chỉ có 12 người chúng ta biết, những người khác, chưa bao giờ tiếp xúc qua.”

“Chỉ cần bỏ qua ba tông, tìm được cung điện hạch tâm cắm địa, ốc biển nhỏ chính là chìa khóa mở cung điện, đồng thời, cũng là mở ra chìa khóa rời khỏi tòa rừng rậm này.”



“Ba tông sẽ không dễ dàng đề cho chúng ta rời đi, chúng ta phải cẳn thận, hơn nữa chì cỏ một cơ hội, một khi bị tam tông nhận thấy ý đồ của chúng ta, chúng ta lại muốn rời đi, sẽ càng thêm khó khán.”

Dưới rừng rậm tối tám không ánh mặt trời, cường giả bốn tông mỗi người đều có tính toán riêng.

Đồng thời, vùng biền mênh mông, một chiếc thuyền lớn đang phá sóng đi về phía trước.

Lại một ngày mặt trời mọc.

Sở Trần nhịn không được cảm thán, người sinh trưởng ở vung biển, chỉ sợ đời này đều không cảm nhận được niềm vui ngắm mặt trời mọc, bởi vì bọn họ từ nhỏ đến lớn, quen thuộc.

Vẻ đẹp mặt trời mọc như vậy, đối với những người mới ra khỏi vùng biển mà nói, đẹp đển rung động.

Cho dù là Liễu Như Nhạn khí tức cảnh, cũng không cách nào ngoại lệ đắm chìm trong đỏ.

“Từ phương hướng bản đồ, Chiến Long Đảo hẳn là đi về phía trước mới đúng.” Sau một lần đi thuyền xảy ra lệch đường, Sở Trần tìm Trạm Mục Tư.

Bây giờ Trạm Mục Tư đối với Sở Trần đã không còn sợ hãi, chỉ cỏ cảm kích cùng sùng bái. Từ lúc Sở Trần đáp ứng thỉnh cầu của hắn, từ giây phút đi tới Chiến Long Đảo, Trạm Mục Tư đã âm thầm hạ quyết tâm, hắn đối với Sở Trần, sẽ không giữ lại chút nào.

“Chiến Long Đảo đã rơi vào trong sự khống chế của Thiên

Ngoại Thiên, nếu chúng ta tùy tiện lên đảo, xác suất bị phát hiện sẽ rất lớn.” Trạm Mục Tư mở miệng giải thích: “Tôi biết có một con đường tiến vàođảo, cho dù là ở bên trong Chiến Long Đảo, cũng chỉ là một số người biết, từ tuyến đường này có thề vòng qua khu dân cư cùa Chiến Long Đảo, từ một đoạn vách đá vào đảo.”

“Chiến Long Đảo lớn cở nào?” Một bên, Chu Đại Tráng hỏi.

Trạm Mục Tư trầm ngâm một hồi: “Diện tích Chiến Long Đảo, đại khái bằng một phần hai diện tích Thiền Thành.”

Sở Trần có chút bất ngờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK