Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sạu đó, ánh mắt Ninh Nguyên Thủy lộ ra vẻ kinh hải, khó có thể tin khi nhìn Sở Triin.

Sờ Trằnhuy quyèn, giống như lôi đình.

Oanh! Thân thể Ninh Nguyên Thủy bay ra ngoâi như diều bị đứt dây, ngay khi tiếp đất liến phun ra một ngụm máu.

Õng ta đột nhiên ngẩng đầu lẽn, nhìn chằm chăm vào Sờ Trần, Ninh Nguyên Thủy không thề chập nhận được sự thật này.

Công phu quyền cước cùa Sở Tràn lả vượt trội so vởi ông ta, Ninh Nguyên Thủy mặc dù có ngoải ý muốn một chút, nhưng cũng không phải là không thể tiếp nhận, ông ta nghiên cửu Kỳ Mốn Linh phù thuật thời gian lớn hơn thời gian luyện võ rầt nhiều? *Ninh Nguyên Thủy tự tin. thù đoạn Kỳ Mòn Linh phù cùa mình có thẻ khỏa lápvới chênh lệch về công phu vởi Sờ Trân ờ, nhưng mà. lại không nghĩ ràng, minh sử dụng Định thân phù, lại bị Sờ Trần phá trong giây lát.

Điều đó có nghĩa lá gi? sờ Trần không chĩ gioi hơn minh vè công phu, má tao nghệ về Linh phù của anh ta cũng vượt trội hơn

nhièu so với minh.

Tắt cả mọi người có mặt đều choáng váng thậm chí còn quên việc tấn công hai người Mạc Vô Ưu, từng người rủt lui trở về.

“Môn chủ!”

Sử Phú Quý rầu rĩ hét lên, bước tới đỡ Ninh Nguyên Thủy dậy, “Ngài không sao chứ?”

Ninh Nguyên Thủy đứng dậy, lau vết máu trên khóe miệng, nhln chàm chằm Sở Trần, không nói gì.

Một lúc lâu, Ninh Nguyên Thủy trầm giọng nói, “Chúng ta đi.”

“Chờ một chút.”

► Giọng nói Sờ Trầnvang lên, bặt cười một tiếng, “Cứ như vậy rời đi sao?”

“Sờ Trần, ngươi còn muốn như thế nào?”

Giản Lữ Thế hỏi.

Sở Trần mỉm cười, HTa muốn thế nào? Không phải như thế nào chính là thứ các ngươi muốn sao?”

Ngư khi của Sờ Tràn dừng lại, nhẹ nói’ “Hai điều kiện, thứ nhất, trong vòng 24 giờ tất cả những nhời có mặt ờ đây ngày hôm nay phải rời khỏi Tinh La Mòn, vĩnh viễn không được bước vào Tinh La Môn thêm nửa bước.”

Lởi nói vừa dứt, sắc mặt của rất nhiều đệ tử Tinh La Môn cũng thay đổi, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Sờ Trần có chút khẩn cầu.

“Ta sai rồi.”

Một đệ tử Tinh La Môn nghiến răng nghiên lợi quỳ trên mặt đất, “Lảm crn, cho ta một cơ hội, ta không muốn rởi khỏi Tình La Môn.”

Vải tên đệ tử Tinh La Môn khác cũng theo sát quỳ xuống, quỳ xuống để cầu xin tha • thứ.

Cho dùTinh La Môn chì là một tiểu phái cùa Kỳ Môn, bọn họ có thể bái nhập Tinh La Môn đã là rất khó, nếu như Tinh La Môn cũng đem bọn họ trục xuất, bọn họ muốn bái nhập Kỹ Môn khác, khó càng thêm khỏ.

“Nếu làm sai, thl phải trả giá, đây là do các ngươi lựa chọn.”

Sở Trần nhẹ giọng nói, sau đố ánh mắt nhìn về phia Vi Quang Đào, uĐiều kiện thứ hai, Vi trưởng lão, ngươi đi trước, cố điều, dừng quên, kẹp lấy các đuôi của ngươi.”

Nghe vặy, sẳc mặt Vi Quang Đàoảm trảm đền cực điểm.

Lúc này, Tổng Thu không quỗn nhật cái đuôi đã chuản bị trước đỏ, ném tới trước mặt Vi Quang Đào, ‘Trước lúc anh rể ta ra tay, chắc là ngươi rất mong chở nhìn thầy dáng vẻ cụp đuôi xuống núi cùa ta, đồng dạng, bảy giờ ta củng rắt mong chờ.”

Mạc Vỏ ưucũng thẳy hả giận, hôm nay đối phương liên tục hành động vô liêm sỉ khiến cho Mạc Vỗ Ưu lổn đàu tiên cảm thầy xả hội này hiểm ác như vậy,lòng người ti tiện, đối với một cô gái mười bảy tuổi, thực.sự lâ lần đầu tiên được kiến thửc.

May mản thay, khi cô cân sự giúp dỡ nhảt, cô đã gặp Sờ Trần, cỏ Sờ Tràn ờ bẽn dể ngảh chặn kiếp nạn.

» Mạc Vỏ U’u lây Tinh Vản Lệnh ra, trực tiếp tuyên bố: “Từ giở phút nảy, các ngươi đâ không còn là người của Tinh La Môn nứa.”

Vẻ mặt của mây đệ tử Tinh La Môn đang quỳ trên mặt dát lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Thân thể Vi Quang Đào kịch liệt run rảy, nhìn chàm châm cành cây trèn mật dàt. trong lòng tràn dày dau khỏ cùng tức giận.

Cụp đuôi xuống núi… tuyệt đối không thể! Vi Quang Đào quay mặt đi, nghiến răng nghiên lợi nhìn chằm chăm vào đám người Sờ Tràn, giọng bốc hỏa nói: “Các huynh đệ, bọn họ định chà đạp tôn nghiêm của chúng ta, cỏn muốn đoạn tuyệt đường lui của chủng ta, đã như vậy, chúng ta không bằng được ăn cả ngã về không, mọi người củng nhau xông lên, sống chết với chúng.”

Lời nói vừa dứt, ánh mắt của đám đệ tử của Ninh Nguyên Thủy hiện lên một tia hung ác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK