Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Thu đột nhiên có chút lý giải lời Sở Trần nói. Anh đối với tiền không có hứng thú.

Đối với anh rể mà nổi, số tiền này cũng đến quá dễ dàng.

Sờ Trần cũng có chút kinh ngạc, Liễu Quản cũng quá coi trọng anh.

“Ngộ nhỡ tác phẩm thi đấu hai ngày sau của tôi mất trinh độ, một ngàn vạn này của Liễu sư phụ chẳng phải là đổ xuống sông xuống biển sao.” Sở Trần mỉm cười mở miệng.

“Tôi tin người có được kỹ thuật vẽ tranh ‘Song Tiên Nhập Thần’, tuyệt đối sẽ tỏa sáng trong trận đấu này, mặc kệ đối thủ của cậu là ai.” Liễu Quản nói: “Từ góc độ biểu diễn trực tiếp, ‘Song Tiên Nhập Thần’ hiến nhiên chiếm ưu thế lởn hơn.”

Trong cuộc thi vẽ tranh, ý kiến cùa Liễu Quản, Sở Trần là người có cơ hội nhất trong bốn trận đấu.

Ân tượng của Sờ Trần đối với Liễu Quản cũng không tệ lắm, ngược lại không có cự tuyệt Liễu Quản, Liễu Quản tại chỗ viết cho Sở Trần một tấm

chi phiếu, một ngàn vạn.

Trong vòng chưa đầy một giờ, một ngàn nảm trảm vạn.



Sở Trần đều có cảm giác tiền đến quá mức đơn giản.

Nhưng trong lòng Sờ Trần cũng rõ, thật sự luận giá trị mà nói, tranh của anh cũng không đáng giá như vậy, chẳng qua, Liễu Quản là nể tình ‘Song Tiên Nhập Thần’, tận lực cùng Sở Trần kéo gần quan

hệ.

Đương nhiên còn có một nguyên nhân, đó chính là Liễu gia không thiếu tiền.

Hắn là Liễu Quản, cũng là Liễu Thổ Hào.

Liễu Quản cùng Liễu Thiên Thiên cáo từ rời đi, cho đến khi họ lên xe, Liễu Thiên Thiên còn đang tâm niệm tình hoa độc của cô, cuối cùng vẫn không thi triển với Sở Trần.

Ngày sau còn dài.

Liễu Thiên Thiên nhìn thân ảnh Sờ Trần chiếu ra gương sau càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất không thấy.

Liễu Thiên Thiên lấy điện thoại ra, cuộc tranh luận sôi nồi trên mạng theo thời gian trôi qua càng thêm sôi nổi.

“Phần thưởng trảm triệu?” Liễu Thiênn Thiên theo bản năng khẽ hô một tiếng, lập tức mở miệng nói: “Quản thúc, thúc nói mấy nhà bọn họ thật sự có

lòng tin như vậy? Bọn họ vì lần giao lưu cầm kỳ thi họa này chuẩn bị một phần thưởng trị 100 triệu nhân dân tệ, tuyên bố chỉ cần Sờ Trằn có thế thắng trận đấu này, những phần thường này đều là cùa Sờ Trần.”

“Xem ra, bọn họ đều dùng thực lực mạnh nhất để ứng phó Sở Trần.” Liễu Quản nói, chợt nở nụ cười: “Nhưng không sao, ta tin tưởng Sở Trần sẽ cống hiến cho mọi người một hồi tỷ thí đặc sắc, về phần kết quả, thua cũng không sao.”

Liễu Thiên Thiên gật gật đầu, nhịn không được nghiến ràng nghiến lợi: “Bọn họ cũng thật vô sỉ, cố ý ném ra một mánh khóe như vậy, thực tế, bọn họ đều chắc chắn sẽ không thua Sở Trần.”



Phần thường trảm triệu nhân dân tệ!

Chủ đề này nhanh chóng nóng lên.

Vô số cư dân mạng bị chấn động, đối với đại đa số mọi người mà nói, đây chính là một con số khổng lồ.

“Dương trường cường hào thế gia, quả nhiên là giàu có và hống hách a!”

“Quá hào khí, vậy mà ném 100 triệu nhân dân tệ, là hào phóng giúp đỡ, hay là bọn họ có phần tự tin này! Cho rằng Sở Trần cản bản không lắy được những phần thưởng này.”

“Tôi cho rằng là sau này tỷ lệ lớn hơn một chút, dù sao, bọn họ đều là chuyên nghiệp, mà Sở Trần, chỉ là giao lưu vượt giới, anh để cho bọn họ so tài võ thuật bò ra một trảm triệu để thưởng, anh xem bọn họ có dám hay không?”

“Đồn thổi lên thôi.”

“Tiền lão gia xin lỗi Sở Trần!”

?? 7

Một câu nói đột nhiên loạn nhập này lại bị không ít người khen ngợi.

Cũng có người không hiéu ra sao.

Tiền lão gia là cái gì?

Chẳng bao lâu, những người biết sự thật nhso nhao nói chuyện.

“Mẹ kiếp, tôi gần như thiếu chút nữa quên mất Tiền lão gia còn chưa xin lỗi Sở Trần.”

“Sở Trần trong khoảng thời gian này nhiệt độ không ngừng, quá nhiều chuyện, Tiền lão gia nói không chừng ỏm tâm lý may mắn, hy vọng sự tình cứ như vậy trôi qua.”

“Cho tôi một nút like, tôi nói cho mọi người biết Tiền lão gia là chuyện gì xảy ra.”

Thiền Thành, quán cà phê.

Cuộc gặp giữa Sở Trần và thù lĩnh tình báo.

Làm cho Sở Trần có chút bất ngờ chính là, Trương Vận Quốc lúc trước không có gì bất lợi, lần này cư nhiên mấy ngày trôi qua cũng đều tra không ra động tác của Tiền lão gia.

“Tiền thị quả thật có chút động tác, nhưng thoạt nhìn cũng rất binh thưòmg, nhưng mà, tôi luôn cảm giác cỏ chút quái dị.” Trương Vận Quốc nói, thần sắc có chút hổ thẹn, dù sao, nhiệm vụ thiếu chủ giao cho hắn, hắn không có biểu hiện thật tốt.

“Không sao, ta cũng không phải thúc giục ngươi muốn kết quả, ngươi tiếp tục theo dõi Tiền thị.” Sở Trần mở miệng nói: “Ý ta là, sức mạnh của một mình Trương đạo trưởng luôn có hạn, cho nên phải nắm chặt thời gian, tìm một vài trợ thù, thành lập một cơ quan tình báo, vấn đề tiền bạc không cần lo lắng, ta sẽ ở chuyển thẻ vào thẻ của ngươi 500 vạn trước, nếu không đủ thi nói sau.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK