Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cho nên nói, sỏ’ Trần ở dưới tay Đào tiên sinh, có thề đi mấy chiêu?”Chung Tú Thanh nở nụ cười.

Hồ Lập Dũng nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi không biết Sờ Trần.”

Tất cả mọi người đều biết, đây là lời khách sáo của Kỳ Vương.

Theo bọn họ thấy, Sở Trần cùng Đào Cư, là một tầng lớp tồn tại hoàn toàn khác nhau. . Truyện Khoa Huyễn

“Tôi cảng hứng thú hơn, chính là sách dạy chơi cờ vừa mới được Đào tiên sinh bỏ vào túi.” Ánh mắt Hồ Lập Dũng phát sáng, đối với kỳ thủ mà nói, giá trị của một sách dạy chơi cờ tốt, tương đương với một phần võ công tuyệt thế.

Hồ Lập Dũng đả hạ quyết tâm, sau khi trận đấu vãn đấu chấm dứt. nhất định phải tìm Đào Cư lấy được phần sách dạy chơi cờ này.

Lúc này Đào Cư đã đi tới trên đài cao, chính giữa đài cao bày một bàn cờ.

Bên cạnh có máy chiếu, mỗi một bước đi giữa hai người đều sẽ được chiếu trên màn hỉnh lớn của hiện trường.



Thấy Kỳ Vương Thiên Nam lên sân khấu, tiếng vỗ tay nhiệt liệt cùa khán giả quảng trường cũng không dừng lại.

Khuôn mặt Đào Cư cũng nồi lên một trận ý cười.

Những năm gần đây, hắn tuy rằng làm việc khiêm tốn, nhưng ở Thiên Nam, tích lũy không ít thanh danh, càng dược người ta ca ngợi là Kỷ Vương Thiên Nam.

Đúng rồi.

Còn không biết đối thủ hôm nay là ai.

Đây chưa bao giờ là vắn đề Đào Cư quan tâm.

Huống chi, mười ngày nay, hắn đều dốc lòng nghiên cứu tàn cục cùa sách dạy chơi cờ, mà được mời đến tham gia văn đấu hôm nay, chẳng quả lả ba ngày trước.

Đào Cư ngẩng đầu nhìn qua, bước chân lập tức dừng lại.

Chính ngay phía trước, Sở Trần đã ngồi ở một bên bàn cờ, cười tủm tỉm nhìn Đào Cư.

Đào Cư cả người cứng ngắc, trong nháy mắt cảm giác được da đầu tê dại.

Người dưới đài thấy bước chân Đào Cư đột nhiên dừng lại, không khỏi sửng sốt.

“Không phải là Kỳ Vương Thiên Nam thấy Sở Trần quá mức trẻ tuổi, không muốn cùng hắn so cờ chứ?” Có người đoán.



“Thật đúng là có khả năng, hai người cán bản tồn tại không cùng cấp bậc, so sánh không quá lớn.”

“Tôi từng may mắn được xem Kỳ Vương Thiên Nam đại chiến kỳ thủ chuyên nghiệp, phong cách chơi cờ của Kỳ Vương Thiên Nam thiên về bá đạo, cờ kỳ như người, tính tình Kỳ Vương Thiên Nam cũng không phải là người rất tốt, hắn có thế trách tội tố chức an bài một người ngoài nghề như vậy đến chơi cờ với hắn hay không?”

Tống Thu đều khán trương lên: “Kỳ Vương Thiên Nam a!”

Trẽn đài cao, Bạch Mộ càng thêm sửng sốt, hắn cách Đào Cư gần nhất, giờ phút này từ vẻ mặt Đào Cư càng nhìn ra rắt nhiều biến hóa vi diệu.

Kỳ Vương Thiên Nam, quen Sò’ Trần?

Trong lòng Bạch Mộ bùm bùm, có loại cảm giác bất an khó hiểu dâng lên trong lòng, nhưng, rất nhanh lại bị Bạch Mộ đấm xuống, lui một vạn bước mà nói, mặc dù Sờ Trần

quen biết Kỳ Vưcmg Thiên Nam, vậy thi như thế nào? Trận đấu vãn đấu hôm nay vạn người chú ý, cho dù là Kỳ Vương Thiên Nam biết Sờ Trần, cũng không có khả năng nhường cho Sở Trần, nếu không, cũng có lỗi với mũ ‘Kỳ Vương’ Thiên Nam trên đỉnh đầu hắn.

Sở Trần đứng lên, khuôn mặt mỉm cười, chắp tay mỏ’ miệng: “Kỳ Vương Thiên Nam, Đào tiền bối, xin chỉ giáo.”

Vừa dửt lời, Đào Cư đột nhiên nhảy dựng lên, phục hồi tinh thần lại, vội vàng sải bước đi tới, trán toát mồ hôi lạnh, hận không thề xé rách người mời hắn tới, vậy mà đế cho hắn đến so cờ với thiếu chủ đại sư huynh? Có thể đánh thắng hay không tạm thời không nói, nhưng đây là hành vi khiêu chiến thiếu chủ Cửu Huyền a!

Đào Cư vội vàng mỏ’ miệng, thần sắc tất cung tất kính: “Đại SƯ huynh.”

Tròng mắt Bạch Mộ trong nháy mắt muốn lồi ra.

Hiện trường cũng trong nháy mắt yên tĩnh.

Để làm nổi bật hiệu quả thi đấu, trên lôi đài bày ra không ít dụng cụ khuếch đại âm thanh, một tiếng ‘Đại sư huynh’ của Đào Cư, truyền khắp quảng trường.

Kim rơi có thế nghe thấy.

Tất cả mọi người đều choáng váng.

Bọn họ có thể tưởng tượng ra các loại khả nảng, thậm chí có fan não tàn cùa Sò’ Trần đang ảo tường Sở Trần có thể xoay chuyến càn khôn, đánh bại Kỳ Vương Thiên Nam. Lại như thế nào cũng không nghĩ tới, Kỳ Vương Thiên Nam lại đột nhiên gọi Sở Trần một tiếng ‘Đại sư huynh’!

Hai mắt nhìn nhau.

Phảng phất đều muốn ờ trong ánh mắt đối phương xác nhận một chuyện… rốt cuộc có phải mình nghe lầm hay không.

Trên ghế giám khảo, thần sắc Hồ Lập Dũng toát ra rung động: “Sở Trần thế nhưng cùng cùng một mạch với Đào Cư, hơn nữa bối phận còn cao hơn Đào Cư?”

‘Nhưng tuồi của Đào Cư, ít nhất lớn hơn Sở Trần 20 tuồi.” Chung Tú Thanh thốt lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK