Mục lục
Vứt Bỏ Chàng Rể Ngốc - Sở Trần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vài phút sau.

Tên bảo vệ kia đi xuống: “Vinh thiếu, mời vào ”

Vinh Đông âm thầm thờ phào nhẹ nhõm.

Nếu Diệp Thiếu Hoàng chịu gặp hắn, như vậy, hắn có nắm chắc rất lớn, một lần nữa ở lại trong

tiều đội này, làm một nội ứng xuất sắc.

Phòng làm việc của Diệp Thiếu Hoàng.



Vinh Đông đẩy cửa tiến vào:

“Diệp đại ca.” Vinh Đông ngẩng đầu nhìn, thần sắc mừng rỡ:

“Tiền thiếu cũng ờ đây, vậy thật tốt quá, ba người chúng ta lại ở cùng một chỗ.”

“Dừng.” Tiền Độ Thiệu trầm mặt, ánh mắt không tốt nhìn chằm chằm Vinh Đông; “Cái gì lại ở cùng một chỗ? Ngậm cái miệng thối này của anh lại đi, Diệp đại ca cho anh vào, là có việc muốn hỏi anh, chúng tôi hiện tại không có bất kỳ quan hệ gì với anh.”

Vinh Đông sửng sốt, lập tức nói: “Dỉệp đại ca, anh hỏi, đầu tiên tôi phải thanh minh một chuyện.”

Vinh Đông hít sâu một hơi, ánh mắt toát ra một trận kinh hồn chưa định, trầm giọng nói: “Đêm qua ở cửa khách sạn, tôi là bởi vì thời vận không tốt, bị tà vật xâm lấn, mới dẫn đến nói nảng lộn xộn, làm ra chuyện điên cuồng…”

“Vinh Đông, anh coi chúng tôi là kẻ ngốc sao?” Tiền Bộ Thiệu cắt ngang lời Vinh Đông.

“Tỏi đương nhiên cũng không tin, tôi là bị mẹ tôi cứng rắn lôi kéo đí Thanh Phong Quan.” Vinh Đông nói: “Thanh Phong đạo trưởng vừa nhìn thấy tôi, liền nói tôi bị tà vật xâm lấn, cũng may gặp phải Thanh Phong đạo trưởng, Thanh Phong đạo trường xuất thủ giúp tôi diệt trừ tà vật, tôi mới có thể thật sự khôi phục lại.”

Diệp Thiếu Hoàng nhỉn chăm chú vào Vinh Đông: “Anh phải biết

rằng, chúng tôi muốn vạch trần lời nói dối này của anh rất đơn giản, chỉ cần tìm đạo trưởng Thanh Phong hỏi một câu là biết.”

“Cho dù Thanh Phong đạo trưởng đứng ở trước mặt tôi, tôi cũng nói như vậy. Hơn nữa, Thanh Phong đạo trường còn có thể chứng thực tất cả những gì tôi nói.” Vinh Đông ngẩng đầu ưỡn ngực: “Thiền Thành ai không biết Thanh Phong đạo trưởng, tôi không có khả năng lấy Thanh Phong đạo trưởng ra nói dối chứ.”

“Tôi sẽ tìm người hỏi rõ ràng với Thanh Phong đạo trưởng.” Diệp Thiếu Hoàng nói.

“Trùng hợp.” Tiền Bộ Thiệu nhìn Vinh Đông: “Tôi vừa vặn có một người bạn hiện tại đang ở Thanh Phong Quan, anh xác định Thanh

Phong đạo trưởng có thẻ chứng minh cho anh?”

“Cứ hòi thôi.” Vinh Đông vẻ như không để ý ngồi trên sô pha, vô cùng tự tin.

Trong lòng Vinh Đông yên lặng khen ngựi diễn xuất của mình, đồng thời cũng có vài phần thấp thỏm bất an.


Không biết Thanh Phong đạo trưởng, cho Sở Thiếu mặt mũi hay không.


Diệp Thiếu Hoàng và Tiền Bộ Thiệu liếc nhau một cái, Tiền Bộ Thiệu đi tới một bên, cầm lấy điện thoại di động.


Khoảng 10 phút.


Tiền Bộ Thiệu trở về, nhìn Diệp Thiếu Hoàng: “Anh ta nói là thật.”


Thần sắc Diệp Thiếu Hoàng toát ra một chút khó tin.


Tà vât xâm lấn?


Vậy quá không thể tường tượng noi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK