Mục lục
Chiến thần ở rể – Vạn thế chiến thần - Dương Thanh – Tần Thanh Tâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Lúc trước, khi Hoàng Tiến cứu Lưu lão quái, Dương Thanh mới đạt đến bán bộ Siêu Phàm Cảnh nhưng đã đánh với ông ta. Anh cứ tưởng Hoàng Tiến chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh, bây giờ mới thấy, thực lực của Hoàng Tiến hơn xa mức ấy, chẳng qua ông ta không muốn ra tay độc ác với anh, bằng không ông ta đã có thể dễ dàng giết anh từ khi đó rồi.   

 

Hoàng Tiến đã hạ thực lực xuống mức Siêu Phàm Nhất Cảnh rồi đánh mấy chiêu với Dương Thanh.  

 

Tính ra, xem như Hoàng Tiến đã tha mạng cho Dương Thanh một lần.  

 

Dương Thanh lạnh lùng nói: “Hoàng vực chủ, ông chỉ có chút thực lực ấy thôi ư? Nếu chỉ có thế, tôi khuyên ông nên nhận thua rồi rời đi thì hơn”.  

 

Hoàng Tiến cười lạnh: “Lúc này mới chỉ là giai đoạn làm nóng người thôi, cậu vội gì chứ?”  

 

Sau khi ông ta dứt lời, khí thế của ông ta càng mạnh mẽ hơn.  

 

Chỉ trong nháy mắt, khí thế của Hoàng Tiến đã tăng vọt tới mức Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, hình như chỉ cách Siêu Phàm Bát Cảnh một bước.  

 

Nhờ sự hỗ trợ của Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa, cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh như Dương Thanh cũng có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, thậm chí đã đạt đến bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh.  

 

Cho dù thế nào, có vẻ Hoàng Tiến vẫn không phải đối thủ của Dương Thanh.  

 

“Dương Thanh, chịu một đấm của tôi đi!”  

 

Hoàng Tiến hét lớn, lại lao tới chỗ Dương Thanh.  

 

Dương Thanh cũng không kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, chỉ dùng thực lực vốn có để đánh với Hoàng Tiến.  

 

“Rầm rầm rầm!”  

 

Hai người lại va vào nhau, khí thế cuồng bạo như sóng to gió lớn lập tức lan ra xung quanh,  

 

Miêu thành chủ vẫn đang ngồi câu cá ở bờ Long Khê, như không xảy ra chuyện gì.  

Khí thế cuồng bạo từ trận chiến giữa Dương Thanh và Hoàng Tiến khiến Long Khê nổi sóng, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến hứng thú câu cá của Miêu thành chủ.  

“Không hổ là vực chủ khu vực thứ chín của Miêu Thành, lợi hại thật đấy!”  

Dương Thanh không hề tiếc lời khen, chắc cảnh giới của Hoàng Tiến là Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ, nhưng bây giờ ông ta đã phát huy được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ.  

Với điều kiện tiên quyết là không kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, Dương Thanh có thể miễn cưỡng đánh ngang tay với Hoàng Tiến. Nếu cứ kéo dài tình trạng này mãi, có lẽ họ không bao giờ phân được thắng bại.  

Hoàng Tiến nghiêm nghị nhìn Dương Thanh: “Cậu cũng không tồi! Lần đầu tôi gặp cậu, cậu còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, nhưng mới một năm, cậu đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh, đúng là thiên phú võ thuật khiến người ta hâm mộ đấy!”  

Dương Thanh cười nhạt: “Đánh lâu như thế, chắc ông cũng thấy thực lực của ông ngang ngửa với tôi. Tôi không làm gì được ông, ông cũng không làm gì được tôi, chi bằng bỏ qua, xem như hòa được không nào?”  

 

Hoàng Tiến cười lạnh: “Tôi biết cậu vẫn chưa tiến vào trạng thái cuồng hóa, nếu cậu tiến vào trạng thái đó thì sẽ dễ dàng giết được tôi. Tôi cũng không cần cậu nương tay, nếu hôm nay cậu không giết tôi, sau này tôi vẫn giết cậu”.  

 

Hoàng Tiến nói rồi lao thẳng tới chỗ Dương Thanh.  

 

Dương Thanh nhíu mày, anh đã nói đến mức này mà Hoàng Tiến vẫn muốn đánh tiếp.  



“Rầm rầm rầm!” 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK