Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đúng lúc này, giống như sư phụ nói, Điêu Nhi quả nhiên không phải là đối thủ của quái vật ma hóa.

“Chi Chi ~”

“Ầm ~”

Chỉ thấy Điêu Nhi đột nhiên bị quái vật ma hóa đánh bay đụng vào vách tường đại sảnh, sau khi kêu thảm một tiếng, thân thể biến trở về bộ dáng ban đầu.

“Mẹ nó~ anh bạn cũng không tin một giới ma hóa mà thôi, còn có thể lật trời không được.” Chính là Điêu Nhi chính xác một chút thời gian này, Dương Bách Xuyên đứng dậy thở hổn hển.

Nhìn quái vật ma hóa sau khi đánh bay Điêu Nhi lại nhào tới một lần nữa, lúc này hừ lạnh một tiếng, chân khí trong tay vận chuyển, rống to: “Chân khí biến hóa– Chấn Thiên chưởng~”

Trong nháy mắt chân khí xung quanh sáu mét thật lớn hình thành bàn tay, hung hăng đánh về phía quái vật ma hóa.

“Oanh~”

Một chưởng đánh vào trên người quái vật ma hóa, phát ra một tiếng ầm ầm nặng nề.

“Rống ~”

Lúc này quái vật ma hóa truyền đến một tiếng đau đớn, thân thể bị Dương Bách Xuyên một đòn Chấn Thiên chưởng đánh trở về trước cửa Bạch Ngọc Thạch.

Nhưng mà điều khiến cho Dương Bách Xuyên khiếp sợ là, một chưởng này có thể đánh chết bốn gã võ cổ già Ám Kình tầng chín, dường như lại không có tác dụng gì đối với quái vật ma hóa.

Cũng chỉ có thể khiến cho quái vật ma hóa, lùi lại mấy mét mà thôi.

“Rống rống rống...”

Lúc này một đòn Chấn Thiên chưởng không tạo thành thương tổn gì đối với quái vật ma hóa, ngược lại còn chọc giận nó, phát ra từng trận rống giận.

Một trận rống giận qua đi, ở trong hai mắt Dương Bách Xuyên mở to, quái vật ma hóa, vậy mà trống rỗng rời khỏi mặt đất mà lên, đây là muốn bay lên.

“Mẹ nó ~”

Dương Bách Xuyên bị dọa một cái, nói ra câu thô tục, vội vàng vận chuyển chân khí, hét lớn: “Khai Thiên chưởng~”

“Chân khí hóa hình chưởng” tổng cộng ba chưởng, trước mắt có thể tùy từng lúc thi triển Chấn Thiên chưởng, chưởng thứ hai là Khai Thiên chưởng, đối với Dương Bách Xuyên mà nói thi triển là rất khó khăn, chân khí cần phải vô cùng khổng lồ, anh cũng chỉ có thể miễn cưỡng thi triển ra.

Hơn nữa anh biết một khi thi triển ra Khai Thiên chưởng, còn không thể bắt được quái vật ma hóa mà chân khí của anh còn hao hết, đến lúc đó mới là nguy hiểm thật sự.

Nhưng mà lúc này đã không để ý đến vấn đề chân khí hao hết không tiêu hao, trước tiên qua tên trước mắt rồi nói sau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK