Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cũng không nhìn thấy bóng hình của Dương Bách Xuyên.  

 

Càng không nhìn thấy anh, trong lòng càng bực bội.  

 

Cô quyết định đi đến hồ Tiên Nữ, trong lòng nghĩ: “Mình chỉ đi xem, nếu cậu ấy đang tắm rửa ở hồ Tiên Nữ mình không xuống tắm là được, nếu không ở thì mình xuống tắm luôn.”  

 

Sau đó Viên Kim Phượng mang theo mâu thuẫn đi đến hồ Tiên Nữ.  

 

Sau khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên từ phía xa, trong lòng cô đột nhiên bình tĩnh lại, một loại cảm giác an toàn trào dâng lên.  

 

Nói thầm ở trong lòng: “Không lẽ mình thật sự đã thích người em trai này?”  

 

Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Viên Kim Phượng đỏ bừng giống như phát sốt.  

 

Khi cô nhìn thấy Dương Bách Xuyên đang ngồi xổm trên mặt đất nôn mửa, trong lòng kinh sợ, vội vàng chạy đến.  

 

“Nhóc Xuyên, cậu không sao chứ?” Đi đến bên cạnh Dương Bách Xuyên, Viên Kim Phượng quan tâm hỏi.  

 

Tất nhiên Dương Bách Xuyên sẽ không nói anh vừa đánh một trận với một võ cổ giả, đốt đối phương thành tro, sau khi ngửi thấy mùi thịt nướng trong không khí, không nhịn được nôn ra.  

 

Hơi mỉm cười, nói: “Vừa rồi em liếc mắt nhìn mặt nước, phát hiện mình lớn lên quá đẹp trai, bị vẻ đẹp trai của chính mình làm cho nôn ra.”  

 

“Ha ha.” Viên Kim Phượng bị anh chọc cười, dùng bàn tay trắng như phấn đánh anh một cái, nói: “Nói vớ vẩn, nói chuyện đàng hoàng chút.”  

 

“Được rồi, chị Kim Phượng, lần này em sẽ nói thật với chị. Em mắc bệnh lạ hay nôn mửa, có lẽ ngày mai phải trở về Cố Đô một chuyến.” Dương Bách Xuyên lau miệng, nói.  

 

Viên Kim Phượng nghe anh nói vậy, đầu tiên là kinh sợ, sau đó là mất mát.  

 

Mất mát là do sau khi nghe Dương Bách Xuyên nói ngày mai anh sẽ rời đi trở về Cố Đô, cảm xúc đột nhiên trầm xuống.  

 

Sau đó ngẩng đầu nhìn Dương Bách Xuyên, nói: “Cậu… Thật sự phải đi?”  

 

Dương Bách Xuyên cười ha ha, nói: “Sao vậy? Chị luyến tiếc em đi? Nếu không đi cùng em đi, em dẫn chị đi đến Cố Đô chơi mấy ngày?” Dương Bách Xuyên sắp phải chuẩn bị rời đi, bởi vì sự xuất hiện đột ngột của nữ La Sát ngày hôm nay, làm cho anh cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.  

 

Nguy hiểm này không phải là lo lắng cho bản thân, anh lo lắng cho bà nội và em gái. Anh biết mục tiêu của võ cổ giả là anh, anh ở lại trong thôn sẽ tai họa đến người vô tội.  

 

Còn không bằng rời đi, kéo mục tiêu của võ cổ giả lên người mình, còn bà nội và em gái, có Trần Bảy Roi ở bên cạnh, có lẽ không nguy hiểm mất. Hoặc khi rời đi anh sẽ dân theo cả em gái.  

 

Chỉ cần anh rời khỏi, những võ cổ giả đó cũng sẽ đi theo. Bởi vì thứ bọn họ muốn chính là phương pháp luyện đan của đan Tiểu Bối Nguyên, đó mới là trọng điểm.  

 

Hôm nay có một nữ La Sát đến, ngày mai sẽ có bao nhiêu người đến?  

 

Vì vậy Dương Bách Xuyên không dám tiếp tục ở lại.  

 

Quyết định ngày mai sẽ rời đi, nửa thật nửa giả nói cho Viên Kim Phượng.  



“Cậu… Tôi… Tạm thời tôi muốn ở bên cạnh mẹ tôi, đợi sau khi bà ấy hoàn toàn phục hồi tôi sẽ đến Cố Đô thăm cậu.” Viên Kim Phượng mỉm cười nói. 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK