Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng so với Lãnh Tiêu Dật Độ Kiếp đại viên mãn, Thú Ngũ Hành vẫn yếu một chút, chưa đến ba chiêu, Thú Ngũ Hành đã bị Lãnh Tiêu Dật đánh đến mức kêu to, tình huống rất không lạc quan.

Tám đệ tử của Trường Sinh Điện hóa thành pháp tương thần thông, hóa hình ra người khổng lồ cao chín trượng, đây đều là thần thông pháp tướng riêng biệt của Trường Sinh Điện.

Thần thông của Trường Sinh Điện chính là Trường Sinh Chí Tôn bản cải tiến trong thần thông , cho nên pháp tương có chút khác với người khổng lồ 30 mét của Dương Bách Xuyên, nhưng lại khuynh hướng về chiến đấu, biến hóa chín chín tám mốt ấn.

Tám đệ tử Trường Sinh Điện hóa thân pháp thân chín trượng, đứng xung quanh Dương Bách Xuyên, bao vây Dương Bách Xuyên ở chính giữa. Nhưng tầng phòng ngự thô ráp này chỉ có thể ngăn cản được số lượng, đối tượng mà đám đệ tử Trường Sinh Điện ngăn cản là mười tên đệ tử Độ Kiếp đại viên mãn của Vạn Linh Thánh Tông, hai bên đánh nhau túi bụi.

Còn đệ tử Hiên Viên hoàng triều đánh với người của Bách Luyện Sơn Trang.

Ban đầu thế lực trong sân nhìn như ngang nhau, nhưng thật ra bên của Dương Bách Xuyên lại đang ở thế yếu, không chiếm ưu thế về số lượng.

Còn có một Thẩm Bạch.

Các đệ tử bị Lục Yên Chi độc chết nên tiểu tử này hận chết Lục Yên Chi.

Thẩm Bạch lấy ra một đống bùa chú, tấn công Lục Yên Chi, hắn ta muốn đánh vỡ tầng độc khí bảo vệ trên người Dương Bách Xuyên, đánh chết Dương Bách Xuyên.

Rất nhanh sau khi Thẩm Bạch bỏ vốn gốc, tầng phòng ngự của Lục Yên Chi xuất hiện vết rách.

Trình Vĩ Khang cũng nắm bắt cơ hội, nện vào ngực của Lục Yên Chi.

“Phụt…”

Lục Yên Chi bị thương nặng, ngã trên mặt đất phun máu.

“Chết đi, nha đầu thối…”

Thẩm Bạch nắm lấy cơ hội, dồn toàn lực về bàn tay đánh xuống đầu Lục Yên Chi.

Lúc này Lục Yên Chi hoàn toàn không có cơ hội chống lại, nhìn một chưởng mang theo khí thế mạnh mẽ đánh về phía đầu của mình, thở dài trong lòng: “Dương đại ca, ta đã cố gắng…”

Sau đó Lục Yên Chi nhắm mắt lại, chờ đợi tử vong buông xuống.

“Chi… Gào gào…”

Đúng giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Lục Yên Chi nghe thấy tiếng thét dài.

Là tiếng thét tức giận của chồn nhỏ.

“A…”

Sau đó xông vào trận chiến.

Lục Yên Chi mở to mắt, lúc này chồn nhỏ biến to gấp mười lần, giống như một con mãnh hổ đứng chắn trước người Lục Yên Chi.

Trong miệng ngậm một cánh tay máu chảy đầm đìa.

Thẩm Bạch ôm cánh tay ngồi xổm dưới đất.

Lúc này Lục Yên Chi mới lấy lại phản ứng, chồn nhỏ cắn đứt cánh tay của Thẩm Bạch, cứu nàng ta một mạng.

Lông tóc màu vàng trên người chồn nhỏ dựng ngược, nhào về phía Thẩm Bạch, tiếng gầm như sấm vang, kinh sợ thần hồn.

Lục Yên Chi không ngờ chồn nhỏ còn sẽ biến thân, còn biến to như mãnh hổ.

“Khụ khụ…”

Lục Yên Chi kích động, ho khan phun ra máu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK