Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc trước, kỳ thật là ta cũng không tin, có điều sau này ta phát hiện nơi này có chín đỉnh núi được sắp đặt một cách tinh diệu, nhìn thì giống như là tự nhiên sẵn có nhưng thật ra là do người làm. Hai dấu hiệu giao nhau đúng là không hề tầm thường, nhìn riêng lẻ thì rất bình thường, nhưng khi đứng từ xa quan sát thì sẽ phát hiện, chín ngọn núi này hình thành một trận pháp, giống như chín thạch trụ thông thiên, vì thế nơi này tuyệt đối không phải dãy núi tầm thường.

Chuẩn xác mà nói, chín ngọn núi này vốn dĩ là một nhưng lại bị người ta chia thành chín, điểm này có thể nhìn ra từ trên bản đồ, đương nhiên là sau này ta cũng mới phát hiện được.

Trên tấm bản đồ da thú có chú thích một câu, cửa cung nằm ở Bàn Long, có thể rất lâu về trước ngọn núi này tên là Bàn Long, là một chỉnh thể, cũng chính là cửa ra vào đạo cung La Phù, chỉ không biết vì sao lại bị người ta chia thành chín, hiện tại nhìn đơn độc thì không có gì đặc biệt nhưng nếu như quan sát kỹ thì quả thật là rất giống một con rồng đang nằm.”

Vừa nói, Lê Nặc vừa vẽ chín ngọn núi trên bản đồ cho Dương Bách Xuyên xem, đây cũng là kết luận mà bà đã rút ra được từ mấy thập kỷ qua.

Đợi sau khi Lê Nặc vừa vẽ xong, Dương Bách Xuyên nhìn thấy chín ngọn núi kia đúng là một chỉnh thể, sau khi nối lại với nhau thì quả thật giống với một con rồng đang nằm.

Nếu như đúng theo những gì mà Lê Nặc nói, vậy thì đạo cung La Phù xác thực là ở nơi này, nhưng tìm cửa vào cũng không hề đơn giản.

Nhìn Lê Nặc dùng chân khí để vẽ ra chín ngọn núi giống như in. Dương Bách Xuyên cau mày nói: “Lê tỷ tỷ, nếu đúng như lời tỷ nói, vậy thì chúng ta phải tìm cả chín ngọn núi này hay sao?”

“Trên lý thuyết thì đúng là như vậy, bởi vì nhìn giữa chín ngọn núi này có vẻ như không liên kết gì với nhau, nhưng nhìn từ đằng xa lại là một chỉnh thể, có thể nói đây chính là một ngọn núi có chín đỉnh, tìm đúng là rất khó.

Trăm năm trước, khi núi La Phù mở ra, ta đã đừng tìm một lần nhưng không đạt được thu hoạch gì. Ta đã đi qua cả chín đỉnh núi nhưng không ngờ đây lại là một chỉnh thế, sau khi trở về được mấy chục năm thì ta mới thông suốt được vấn đề này.

Sau lần đó tìm kiếm vẫn không có được manh mối gì, nhưng ta tin đạo cung La Phù thực sự tồn tại, không nói tới những thứ khác, chỉ với một điểm đơn giản, chín ngọn núi này hình thành một bố cục cửu cung tự nhiên. Điều này đã chứng minh tất cả.

Tình huống hiện tại là, nếu như chín ngọn núi này nối liền với nhau thì phải tới ba trăm dặm, tức là chúng ta cần tìm lối vào trong ba trăm dặm này, hoặc là nói tìm tất cả chín ngọn núi.

Như vậy rất khó, hai tháng trước sau khi ta nghe nói chồn tầm bảo xuất hiện thì mới đuổi bắt linh thú của ngươi, chính là để chồn tầm bảo thử tìm đường vào trong đạo cung La Phù, nếu chỉ dựa vào sức người để tìm kiếm cả dãy núi dài ba trăm mét này, thì không khác nào như mò kim đáy bể.” Lê Nặc nói tiếp.

“Vậy để chồn nhỏ thử xem, nhưng đệ cũng không dám bảo đảm chồn nhỏ sẽ tìm thấy, đến khi đó chỉ mong Lê tỷ tỷ không trách.” Dương Bách Xuyên cười nói.

“Sao có thể, chồn tầm bảo của đệ vốn dĩ đã có thiên phú tìm báu vật, đương nhiên sẽ dễ dàng hơn so với chúng ta, nhưng đạo cung La Phù đã tồn tại qua bao nhiêu năm tháng, cũng không một ai biết tới, càng không có người phát hiện ra núi La Phù chính là một bí mật, tất nhiên là sẽ không dễ dàng tìm thấy như vậy, nếu không tìm thấy thì chỉ có thể nói chúng ta không có duyên với đạo cung La Phù rồi, không nên cưỡng cầu. Đệ cứ để chồn nhỏ đi tìm là được.” Lời nói của Lê Nặc rất có đạo lý.

Dương Bách Xuyên gật đầu, hắn dặn dò chồn nhỏ một tiếng, chồn nhỏ phát ra tiếng kêu chi chi, ánh mắt lóe lên tia sáng, tỏ ý đã hiểu.

Đối với chồn nhỏ mà nói, tìm bảo vật chính là niềm yêu thích nhất của nó, sau khi Dương Bách Xuyên giao nhiệm vụ, chồn nhỏ kêu lên đầy thích thú rồi hóa thành một tàn ảnh màu vàng, vụt vào xong núi.

Tất cả mọi người đi theo sau chồn nhỏ, bọn họ đều rất chờ mong.

Thời gian tiếp theo, mọi người theo chân chồn nhỏ chạy khắp núi đồi, ngày đầu tiên thì tràn đầy háo hức đến ngày thứ hai thì không còn được như ngày đầu, sang ngày thứ ba thì ai cũng cảm thấy mệt mỏi, chồn nhỏ đã dẫn bọn họ tiến vào ngọn núi cuối cùng.

Ba ngày chạy ba trăm dặm đằng đẵng, ngày đêm không nghỉ, cho dù là tu chân giả thì cũng hết sức, đương nhiên không phải thể lực, mà là tinh thần kiệt quệ.

Vừa mới bắt đầu thì vui vẻ chờ mong, đến cuối thì tê dại, đây chính là sự khác biệt về hao tổn tinh thần.

Hôm nay là ngọn núi cuối cùng, nếu như vẫn không có phát hiện thì mọi người tự hiểu, chồn nhỏ cũng không tìm được đường vào đạo cung La Phù, thậm chí bọn họ còn nghi ngờ liệu nó có thực sự tồn tại hay không.

Ngay lúc này, chồn nhỏ phát ra một tiếng kêu dài: “Rống”

Không phải tiếng chít chít như mọi khi mà là một tiếng rống, âm thanh này chỉ xuất hiện sau lần kinh mạch tiến hóa của chồn nhỏ, điều này Dương Bách Xuyên biết.

Trong tiếng rống dài, chồn nhỏ biến thành một tia sáng màu vàng, bỗng nhiên xông về phía chân núi mà không phải là đi về ngọn núi phía trước.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK