Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Về phần Mai Thi Dĩnh có địch ý với Dương Bách Xuyên tới mức nào, nguyên nhân trong đó Diệu m sư thái cũng đã nhìn thấu, cái này không thể trách Dương Bách Xuyên, chỉ có thể dùng câu ‘Tôi không giết người khác, người khác chết vì tôi’ để tóm tắt.

Hiện tại trong lòng Dương Bách Xuyên vẫn ổn, chị Mai Thi Dĩnh vì áy náy mà chữa bệnh cho Mai Thi Dĩnh, đây là chuyện tốt, càng thể hiện Dương Bách Xuyên trọng tình trọng nghĩa hơn.

Bây giờ đứng trước mặt Mai Thi Dĩnh nói thẳng: “Dĩnh Nhi, sau này đừng trách cứ Dương đạo hữu nữa, hành động của cậu ấy hôm nay có thể nói là cực kỳ nguy hiểm đến tính mạng, chính là vì chữa bệnh dữ trong thể nội của cháu, nếu như đổi thành người khác, cho dù áy náy với chị cháu, cũng chưa chắc đã quản chuyện của cháu, liên quan đến cái chết của chị cháu, tội không còn trên người Dương đạo hữu, chút đạo lý này cháu phải hiểu, tin rằng chị cháu trên trời có linh cũng không mong muốn cháu căm hận Dương đạo hữu, cháu có biết không?”

“Dĩnh Nhi hiểu ~” Mai Thi Dĩnh thấp giọng trả lời lén nhìn thoáng qua Dương Bách Xuyên, trong mắt của cô rất phức tạp, thật ra hận Dương Bách Xuyên, cô cũng biết là rất vô lý, nhưng trong lòng vẫn không thể bỏ qua.

Vả lại Dương Bách Xuyên nói rằng anh mạo hiểm đi vào trong giá rét đào bới linh dược, là để sau này chữa bệnh cho mình, đám mây oán khí Dương Bách Xuyên trong lòng tự nhiên tiêu tán.

Diệu m sư thái vui vẻ gật đầu: “Như thế rất tốt, hai người trẻ tuổi các ngươi, sau này phải giao lưu nhiều hơn, người tu đạo như chúng ta, trong lòng không thể có oán khí chấp niệm.”

Nói chuyện với Mai Thi Dĩnh xong, Diệu m sư thái xoay người về phía Dương Bách Xuyên trịnh trọng hỏi: “Dương đạo hữu cháu có mấy phần chắc chắn sẽ chữa khỏi bệnh cho Dĩnh Nhi?”

Nói thật, tôi vẫn luôn coi sư phụ của Dĩnh Nhi như con gái, sư phụ con bé không có ở đây, mấy năm nay bà già tôi nuôi dưỡng Dĩnh Nhi đã coi như miếng thịt của con gái ruột, nếu có thể giải quyết vấn đề trong cơ thể của Dĩnh Nhi, bà lão tôi nguyện ý vì đạo hữu mà làm bất kỳ chuyện gì.”

Diệu m sư thái nói câu này không hề nhẹ, khiến Dương Bách Xuyên cũng phải cảm động, anh cũng nhìn ra được Diệu m sư thái đối xử với Mai Thi Dĩnh cực kỳ tốt.

“Sư tổ ~” Mai Thi Dĩnh nghe được sư tổ nói lời trịnh trọng như vậy, ánh mắt của cô đỏ lên.

“Dĩnh Nhi đừng ngắt lời.” Diệu m sư thái đưa tay ngắt lời Mai Thi Dĩnh, đôi mắt nhìn về phía Dương Bách Xuyên chờ đợi câu trả lời của anh.

Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi nói: “Sư thái, tôi thề tôi nhất định sẽ giải quyết triệt để vấn đề trong cơ thể Mai Thi Dĩnh, vả lại ngài cũng không cần phải làm thế, cho dù là vì chị Mai, tôi cũng sẽ không mặc kệ Mai Thi Dĩnh, mong sư thái yên tâm.”

“Cảm ơn~”

Sau khi ba người tán gẫu vài câu xong, bắt đầu đi thẳng về phía trước, lúc này đám người Côn Luân đã rời đi.

Chiếu theo lời Diệu m sư thái nói, đi một trăm mét về phía trước sẽ đi ra khỏi núi Tịch Diệt, không khác gì đi ngang qua cả một ngọn núi Tịch Diệt, sẽ đến một sơn cốc khổng lồ, đứng trên hành tinh khác cũng không thể thấy được sơn cốc.

Đây là một di tích cổ, trong sơn cốc mới thật sự là bí địa núi Trường Bạch.

Bí địa này tồn tại đã lâu, không một ai biết đến, vô cùng thần bí, bên trong được chia thành ba khu vực.

Khu vực đầu tiên gọi là đầm lầy Hắc Thủy, ý trên mặt chữ, đâu đâu cũng đều là đầm lầy nước đen, bên dưới có rất nhiều sinh vật muốn mạng người tồn tại, chướng khí mù mịt khắp nơi, có thảm thực vật sống, các loại dị thú dị trùng cường đại đến mức có thể giết chết võ cổ giả Tiên Thiên, điểm chết người nhất chính là, một khi rơi vào đầm lầy sẽ bị ăn mòn, nơi nơi đều là hiểm địa.

Nhưng những nơi càng nguy hiểm, luôn kèm theo đó là thiên tài địa bảo tương xứng, trong đầm lầy Hắc Thủy đầu tiên có các loại bảo bối linh dược, nơi này là địa điểm thích hợp cho võ cổ giả Tiên Thiên tầng chín sơ cấp trở xuống thám hiểm.

Khu vực thứ hai gọi là rừng Hắc Thạch, là một ngọn núi, còn là một đại trận cổ hoang tàn, nơi đây so với đầm lầy Hắc Thủy phải mạnh hơn gấp mấy lần, cho dù là võ cổ giả Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn sơ sẩy một chút cũng có thể mất mạng trong nháy mắt.

Trong rừng Hắc Sơn có rất nhiều di tích của nền văn minh tu luyện, chiến kỹ, công pháp hay thậm chí là thần binh lợi khí các loại cũng có, chỉ xem có bản lĩnh để cầm lên không, có cơ duyên sở hữu không, trong khu rừng Hắc Sơn thứ hai này, không có tu vi Tiên Thiên tầng chín sơ cấp trở lên, thì đi vào chính là chịu chết.

Về phần khu vực thứ ba được gọi là động Hắc Liên, trong truyền thuyết chỉ có cường giả hư cảnh mới có thể đi vào, bên trong không có thứ gì tồn tại, tình hình như thế nào, không có bất kỳ ghi chép nào.

Nhưng mà có một lời đồn về động Hắc Liên luôn được lưu truyền, cũng chính là tin đồn duy nhất được lưu truyền đến ngày nay, Diệu m sư thái nói động Hắc Liên thông với một thế giới khác, rất có thể đó chính là Sơn Hải Giới.

Trên đường đi Diệu m sư thái kể lại tình huống trong bí địa núi Trường Bạch, ngược lại khiến Dương Bách Xuyên mở mang tầm mắt, trong lòng suy đoán động Hắc Liên, có thể là động phủ của một tu sĩ Thượng Cổ cường đại nào đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK