Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tóm lại lúc đến ven rừng Hắc Thạch đã có cảm giác u ám phả vào mặt. Có lẽ là ảo giác tâm lý, Dương Bách Xuyên phát hiện bầu trời cũng chợt tối đi, khiến trong lòng người ta cảm thấy vô cùng áp lực, có một cảm giác lúc nào cũng sẽ nóng nảy.

“Đi nào, một đống đá nát có gì đáng nhìn đâu? Cũng không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi, nói ra thì cả khu số hai rừng Hắc Thạch chỉ có một đại trận, thực ra đã bị tàn phá mất tác dụng lâu rồi. Cậu xem khắp nơi đều có đá gãy bị tàn phá, có trận pháp cũng đã mất hiệu ứng. Hơn nữa tuyến đường chúng ta đi là do Lôi Đình sư bá đặc biệt chỉ ra, chắc sẽ không có nguy hiểm gì đâu.”

Chiêm Khánh Nhân nói.

Dương Bách Xuyên không để ý Chiêm Khánh Nhân, anh là tu chân giả chân chính không giống năm người Chiêm Khánh Nhân, kiến thức về đạo trận pháp sâu hơn bọn họ, cũng từng nghiên cứu đạo trận pháp.

Anh nhìn ra được đây là một đại trận cổ xưa vô cùng to lớn, không hề tầm thường, cũng vô cùng phức tạp.

Bình thường đại trận này càng bị phá hoại thì càng khó phá giải, là trận pháp liên kết từng vòng.

Dương Bách Xuyên tự xem một lát, càng nhìn sắc mặt càng nghiêm trọng, trong mấy phút anh đã nhìn ra dấu vết của bốn loại trận pháp mê trận, huyễn trận, sát trận, không gian. Mặc dù trông những trận pháp này như đều đã mất tác dụng, nhưng đạo trận pháp là thần bí khó gọt giũa nhất, ai cũng không dám đảm bảo sau khi xông vào cả đại trận đều sẽ tê liệt.

Đi sai một bước chính là cục diện muôn kiếp không trở lại được.

Mặc dù có tuyến đường Tửu Tiên lão đầu cung cấp, nhưng Dương Bách Xuyên cũng không biết Tửu Tiên lão đầu hiểu bao nhiêu về đại trận, con đường này rốt cuộc có an toàn hay không?

“Có đi không?” Thấy Dương Bách Xuyên ở ven rừng Hắc Thạch vừa đi vừa dừng mà quan sát nhưng lại không bước vào, Chiêm Khánh Nhân mất kiên nhẫn giục anh.

Dương Bách Xuyên nhìn năm người Chiêm Khánh Nhân, đè giọng nói: “Trận pháp ở đây thay đổi khôn lường, có vài tử trận trông như đã bị phá hoại, thực tế chạm cái là nổ, trận pháp liên kết từng vòng trước giờ đều là một phá hoại một trận pháp thì sẽ khởi động một trận pháp khác.”

“Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?” Chiêm Khánh Nhân hỏi.

Dương Bách Xuyên hít sâu, nói: “Chúng ta không thể chiến đấu từng người, tiến vào đại trận rừng Hắc Thạch cần chỉ huy thống nhất, một khay rời rạc sẽ chịu thiệt, nếu không sẽ xảy ra vấn đề lớn. Nếu không có đám người Mộc Đạo Nhiên xuất hiện, chúng ta còn có thể tiếp tục đi thuận theo tuyến đường ban đầu. Nhưng bây giờ lão lạt ma và Đinh Trường Phong đã bỏ chạy, cũng rất có thể cùng một mục đích với chúng ta, có khi cũng là cùng một con đường.”

“Ai dám đảm bảo bọn họ cso phá hoại trận pháp trên đường tiến vào rừng Hắc Thạch hay không. Một khi bọn họ phá hoại bố cục trận pháp ban đầu, chúng ta tiến vào chính là phiền phức lớn. Cho nên tôi đề nghị chọn ra người hiểu trận pháp trong số sáu người chúng ta để làm đội trưởng tạm thời, chỉ huy điều hành thống nhất mọi người trước, như vậy chúng ta mới có thể thông qua rừng Hắc Thạch với mức độ lớn nhất.”

Dương Bách Xuyên nói xong rồi nhìn về phía năm người, năm người bọn họ không ai nói chuyện, võ cổ giả có mấy người hiểu về đạo trận pháp?

Dương Bách Xuyên hít sâu, nói: “Tôi không nói đùa với các anh, ngay ban nãy tôi đã nhìn ra bốn loại trận pháp mê trận, sát trận, không gian và huyễn trận, đây còn là nhìn ở bên ngoài, ai biết sau khi tiến vào còn tồn tại trận pháp gì? Trận pháp biết thay đổi đủ đường, chạm vào bất cứ một đại trận nào, đối với chúng ta đều là nguy hiểm lớn…”

“Đừng nói nữa!” Chiêm Khánh Nhân bước ra cắt ngang Dương Bách Xuyên, anh ta hừ lạnh nói: “Một tàn trận uy lực tê liệt rất nhiều năm thôi, mà bị cậu nói ra đáng sợ như Địa Ngục vậy. Trước giờ có vô số võ cổ giả tiến vào rừng Hắc Thạch cũng không chết hết, tôi thấy Dương Bách Xuyên cậu là làm môn chủ quen rồi đúng chứ? Muốn chỉ huy Chiêm Khánh Nhân tôi, không có cửa. Rừng Hắc Thạch cỏn con thôi, tôi không tin lợi hại tới mức nào, đi trước một bước, chúng ta gặp lại ở khu số ba Hắc Liên.” Chiêm Khánh Nhân không hề nể mặt chút nào, nói xong đã nhấc chân bước vào trong rừng Hắc Thạch.

Chiêm Khánh Nhân vừa đi, Hồ Tiên Nhi lập tức đi theo phía sau anh ta, hai người tiến vào rừng Hắc Thạch.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK