Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

 Dương Bách Xuyên dưới sự chỉ huy của người đàn ông đội mũ lưỡi trai, lái xe xuống quốc lộ đi vào một con đường núi tương đối gập ghềnh, một con đường dẫn tới núi lớn, lái xe đi thẳng, cả con đường núi quanh co thẳng lên, anh hiểu được tên tội phạm này có lẽ là muốn trốn vào núi để tránh né sự truy đuổi của cảnh sát.  

 

Nơi này vẫn là chi nhánh của Dãy núi Tần Lĩnh, mênh mông vô hạn, nếu cứ tiếp tục đi về hướng Tây Nam là có thể vào đồng bằng, đến lúc đó có thể đến biên giới Vân Quý để xuất ngoại.  

 

Không thể không nói rằng suy nghĩ của hai tên tội phạm thực sự không tệ.  

 

Mà lúc này Dương Bách Xuyên cũng tỉnh táo lại, tìm kiếm cơ hội xuống tay, tuy trong tay đối phương có súng nhưng anh cũng không phải là không có cơ hội xuống tay, phải xem ông trời có cho cơ hội để thoát thân hay không.  

 

Nếu như đối phương là một người, hơn nữa không có nữ cảnh sát ở đây thì anh có mười phần chắc chắn sẽ bắt được người đàn ông đội mũ lưỡi trai này.  

 

Phải suy nghĩ đến khẩu súng trong tay đối phương, còn phải giữ an toàn cho nữ cảnh sát ở ghế sau, làm cho Dương Bách Xuyên có hơi sợ sẽ bị thất bại.  

 

Hơn nữa người đàn ông đội mũ lưỡi trai vẫn rất cảnh giác dùng súng nhìn chằm chằm anh, căn bản anh không có cơ hội ra tay.  

 

Trong lòng vừa nghĩ như vậy, trong mắt Dương Bách Xuyên đột nhiên sáng ngời, thị lực của anh vô cùng rõ ràng, từ xa có thể thấy được có một dòng suối nhỏ ở giữa núi từ đường núi chảy ngang qua ở ngoài hơn trăm mét, hình thành một cái kênh nước không sâu cũng không cạn.  

 

Nếu xe chạy nhanh một chút chắc chắn sẽ sinh ra một trận xóc nảy không thôi, đến lúc đó sẽ có cơ hội.  

 

Sau khi hạ quyết tâm trong lòng, anh bắt đầu phân tán lực chú ý của người đàn ông đội mũ lưỡi trai, dùng giọng điệu sợ hãi run rẩy nói: “Đại ca, cầu xin các người buông tha cho tôi, tôi có tiền, ở trong cái túi kia ở ghế sau đầy đủ năm mươi vạn tiền mặt, tha cho tôi một mạng có được không?”  

 

Nghe Dương Bách Xuyên nói như thế, người đàn ông đeo kính râm ngồi ở ghế sau một tay sờ một cái quả nhiên có một cái túi xách, cầm tới mở ra xem quả nhiên bên trong là toàn bộ tiền cột sẵn, lập tức kích động nói với tên đội mũ lưỡi trai: “Oa, đại ca thật sự là có tiền, anh mau nhìn đi, rất nhiều tiền~”  

 

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai theo bản năng quay đầu lại, sau khi nhìn thấy tiền trên mặt cũng vui vẻ.  

 

Mà lúc này dưới chân Dương Bách Xuyên đột nhiên tăng tốc, vừa mới đến trước mương nước, một phát đạp vào chân ga để xe chạy vào.  

 

“Loảng xoảng ~”  

 

Trong xe tạo ra một trận rung lắc dữ dội, lúc xuống kênh nước thì lập tức tắt máy.  

 

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai và người đàn ông đeo kính râm ngồi sau bị trật khớp tay.   

 

Ngay tại giờ phút này, đột nhiên Dương Bách Xuyên ra tay nhanh như tia chớp, trở tay nắm vào cổ tay người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang cầm súng và dùng sức.  

 

“Răng rắc~”  

 

 

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK