Mục lục
Sư phụ tôi là thần tiên - Dương Bách Xuyên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Trong chuyến đi này, mặc dù Trần Bách Vạn lúc bỏ trốn bị rơi xuống dòng sông ngầm đang không biết có sống sót hay không nhưng mục tiêu cơ bản đã đạt được, cuối cùng anh đã hủy diệt phân khu Tây Bắc của tổ chức Xương Hoa.  

 

Dương Bách Xuyên tin rằng trong thời gian ngắn, người của Xương Hoa sẽ phải tự cân đo đong đếm nếu muốn tự chuốc lấy phiền phức.  

 

Trong những ngày tới, chỉ cần có đủ thời gian, anh có sự hỗ trợ của mảng Tụ Linh Trận của biệt thự, cộng thêm việc luyện chế linh đan, hôm nay anh nhận được hai viên linh thạch trung cấp từ các chị em nhà họ Lục, nên anh rất tự tin để nâng cấp khả năng tu luyện của mình.  

 

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.com.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.  

 

Chỉ cần có thể đạt tới Trúc Cơ kỳ trong vòng nửa năm, anh cho dù khiêu khích mười tổ chức Xương Hoa cũng không sợ.  

 

Trước khi đi, Dương Bách Xuyên không quên mang theo Dạ Minh Châu trong đại sảnh cất đi, dù sao một nghìn năm trước nó cũng đã được chị em nhà họ Lục sử dụng khi xây dựng đại sảnh này, nghe nói nó được mang ra từ Thế giới Sơn Hải, tổng cộng có hai mươi tư viên, to bằng nắm tay trẻ con.  

 

Dương Bách Xuyên tin rằng nếu hai mươi bốn viên Dạ Minh Châu này được lấy ra, chúng cũng sẽ bán được rất nhiều tiền, không có lý do gì mà không cần đến chúng.  

 

Cho dù bạch ngọc trong đại điện cũng không phải chất lượng kém, nếu đào lên thì phiền toái anh cũng muốn mang đi.  

 

Hai người bước ra khỏi sảnh, Dương Bách Xuyên thuận tay đóng cổng đá lại, đi xuống từ độ cao năm feet.  

 

Khưu Vân từ xa chạy tới: “Tiên sinh, anh không sao chứ, anh làm tôi sợ muốn chết.”  

 

Dương Bách Xuyên đã đi vào trong đó mấy tiếng đồng hồ, nên Khưu Vân đứng đợi một mình bên dòng sông ngầm có hơi lo lắng.  

 

“Mọi chuyện ổn thỏa rồi, có dấu vết nào của Trần Bách Vạn trong dòng sông ngầm không?”  

 

“Không, tôi quan sát kỹ nãy giờ mà không thấy động tĩnh gì cả.”  

 

“Thôi vậy, có lẽ Trần Bách Vạn đã trốn thoát, hoặc là đã  chết đuối trong dòng sông ngầm rồi, mình đi thôi.”  

 

“Vâng thưa tiên sinh… đây… đây là ai vậy?” Lúc này, Khưu Vân nhìn thấy Lục  Vũ Thư đang đứng sau lưng Dương Bách Xuyên thì mỏ to hai mắt, nhưng cô chắc chắn là chưa từng nhìn thấy người phụ nữ này bao giờ, lại còn mặc y phục cổ trang, thật sự rất lạ mắt.  

 

Dương Bách Xuyên chỉ có thể úp úp mở mở nói: “Cô ấy tên là Lục Vũ Thư, cô ấy vô tình bị mắc kẹt trong hang động phía trên vì bị người của tổ chức Xương Hoa bao vây. Được rồi, chuyện này nói sau đi, chúng ta hãy ra khỏi đây trước đã.”  

 

“Vâng vâng~” Khưu Vân liếc nhìn Lục Vũ Thư, cảm thấy một cảm giác không thể giải thích được sâu trong trái tim cô, người đó không chào cô, chỉ lẽo đẽo đi theo sau lưng Dương Bách Xuyên.  

 

Mà Lục Vũ Thư cũng chưa bao giờ gặp qua Khưu Vân, cô rất ngại nói chuyện với người lạ.  

 

Sau khi ba người dành ra một giờ đồng hồ thì cũng về đến hang động ẩn náu của Trần Bách Vạn.  

 

Sau khi ra ngoài thì thấy trời đã khuya, các vì sao đang sáng rực rỡ, Dương Bách Xuyên lấy điện thoại di động từ không gian Càn Khôn ra xem, đã bốn giờ rưỡi sáng rồi, thấy bầu trời cũng sắp sáng, anh chỉ đơn giản là đi nhanh về phía thị trấn cao nguyên.  



Lần này đã ba ngày trôi qua trước và sau khi họ xuất hiện, điện thoại di động được đặt trong không gian nồi Càn Khôn để cách ly tín hiệu trong ba ngày. Khi anh bật lên, có rất nhiều tin nhắn, bao gồm của Triệu Nam, Lưu Tích Kỳ, v.v… Dương Bách Xuyên đơn giản là về rồi nói chuyện nên không phản hồi lại tin nhắn. 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK