Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 912: HÀN NỮ THẦN BÁ ĐẠO PHẢN KÍCH, TIỂU VƯƠNG TỬ MANG THAI (4)

Cô? Cô sẽ không mang thai chứ?

Lần trước cô và Đường Lăng quan hệ với nhau chỉ là chuyện ngoài ý muốn, cô và Đường Lăng đều không sử dụng bất cứ phương thức an toàn nào, tối ngày hôm đó cô cũng rất hoang mang, hơn nữa thực sự vì quá mệt mỏi, vốn dĩ không nghĩ nhiều như thế…

Lúc cô nhớ đến hậu quả thì đã muộn rồi.

Vốn dĩ cô còn nghĩ là chỉ làm một lần mà thôi, không trùng hợp như thế, nhưng bây giờ nghĩ lại chỉ thấy sợ hãi…

Lâm Bối luôn ăn mặc như con trai từ mấy năm nay, cũng không am hiểu tình cảm nam nữ cho lắm, nhưng với chuyện lớn như mang thai thì cô ấy vẫn hiểu đôi chút.

Trong lòng Lâm Bối cảm thấy hơi ngờ vực, cô ấy ngẫm nghĩ xem làm sao để xác định là thật hay giả?

Cô không thể kể chuyện này cho người khác nghe được, đến mẹ cũng không thể nói.

Chắc chắn cô không dám đi thẳng đến bệnh viện để kiểm tra, cô ăn mặc như đàn ông mà đi đến khoa phụ sản à?

Thế chẳng phải là tìm chết hay sao?

Lâm Bối cầm điện thoại ra, lên mạng tìm kiếm thử xem…Làm sao để phán đoán mang thai thời kỳ đầu?

Rồi sau đó một cô gái sống hơn hai mươi năm như Lâm Bối, rốt cuộc cũng đã biết đến sự tồn tại của que thử thai.

Mang thai mười mấy ngày rồi, dùng que thử thai cũng có thể kiểm tra được, không cần phải đến bệnh viện, bản thân mình cũng có thể giải quyết, vừa đơn giản lại vừa tiện.

Lâm Bối ra ngoài, đi thẳng đến nhà thuốc, mua rất nhiều thuốc để giấu giếm, rồi sau đó mới len lén lấy vài que thử thai, bởi vì cô sợ kiểm tra một lần sẽ không chuẩn nên mới lấy nhiều que.

Lâm Bối đeo khẩu trang và kính đen, cũng không có ai trong nhà thuốc nhận ra cô.

Cô cầm que thử thai về nhà, lập tức kiểm tra ngay.

Cô làm theo tất cả mọi thứ trong hướng dẫn sử dụng, rồi sau đó đặt que thử thai sang một bên, cô nhìn que thử thai ấy chăm chú, còn không chớp mắt lấy một lần, bây giờ Lâm Bối cảm thấy tim mình đập thình thịch, dường như cả trái tim muốn nhảy bật ra ngoài.

Thực chất sự thay đổi của que thử thai không dài lắm, nhưng Lâm Bối lại cảm thấy thời gian dài đằng đẵng, dường như cả thế kỷ đã trôi qua.

Nhìn thấy màu sắc của que thử thai thay đổi, biến thành màu đỏ từng chút từng chút một, cơ thể Lâm Bối không khỏi run lẩy bẩy, gương mặt cô trắng bệch.

Có lẽ không muốn tin tưởng, cũng không chịu bỏ cuộc, Lâm Bối khui hết mấy que thử thai mà mình đã mua ra, dùng tất cả để kiểm tra.

Nhưng kết quả y hệt như nhau.

Vào giây phút ấy, Lâm Bối chỉ cảm thấy người mình lạnh lẽo, dường như bị xối một gáo nước lạnh từ đầu đến chân giữa trời đông, độ ấm trên người tan biến cả, dường như máu trong cơ thể cũng đã bị rút cạn.

Lâm Bối đứng đờ đẫn trong nhà vệ sinh, một hồi lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại nổi, cô đứng lặng như thế suốt nửa tiếng đồng hồ.

“Lâm Bối, con đang làm gì thế?” Mẹ Lâm Bối thấy cô trốn tránh trong nhà vệ sinh một hồi lâu không chịu ra, bà ấy cảm thấy hơi kinh ngạc, cũng hơi lo lắng.

“Không, không có gì.” Đột nhiên Lâm Bối choàng tỉnh, nét mặt cô thay đổi mấy lần, cô cầm mấy que thử thai lên trong vô thức, muốn ném vào trong thùng rác.

Nhưng rồi cô lại thay đổi ý nghĩ, gói hết tất cả mọi thứ lại, nhét vào trong túi của mình.

“Sao con vào đó lâu thế? Sao rồi?” Mẹ Lâm thấy sắc mặt Lâm Bối xanh mét, trong lòng bà ấy cảm thấy rất đỗi lo lắng.

“Không có gì đâu à, chẳng qua là bụng con hơi khó chịu.” Lâm Bối cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn trong lòng mình, cô cố gắng làm ra vẻ không sao cả.

Nhưng rõ ràng cô không thể che giấu nổi sắc mặt xanh mét của mình.

Mẹ Lâm vẫn còn muốn nói thêm gì nữa nhưng Lâm Bối lại đi về phòng: “Mẹ, con không khỏe, muốn nghỉ ngơi.”

Mẹ Lâm lại nuốt những lời muốn nói xuống cổ họng, bà ấy biết mấy năm nay con gái của mình sống rất vất vả, con bé không những phải đề phòng âm mưu tính toán của Hoàng thất, còn phải gánh chịu rất nhiều áp lực khi đóng giả làm nam.

Có phải ban đầu bà ấy làm vậy đã sai rồi hay không?

Lâm Bối đi vào trong phòng, nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà, bây giờ cô phải làm thế nào đây?”

Lâm Bối không biết bây giờ mình nên làm gì mới được? Mà bây giờ cậu Đường, Đường Lăng vẫn còn chưa biết chuyện này.

Lúc Đường Lăng dẫn Hàn Nhã Thanh về nhà họ Đường, Phạm My hơi ngẩn người, bà cũng đã xem trực tiếp rồi, chuyện này còn nghiêm trọng hơn hồi trước nữa, không ngờ bây giờ Hàn Nhã Thanh lại quay về?

Nhưng bây giờ cụ Đường và bà cụ Đường cũng đang ở trong phòng khách, Phạm My cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ có thể cố gắng chịu đựng.

Phạm My đã bầu bạn với hai ông bà từ sáng sớm, cố gắng không cho hai người xem tin tức liên quan đến Đường Vân Thành.

“Thanh, cháu về rồi, không sao chứ?” Bà cụ Đường thấy Hàn Nhã Thanh về sớm như thế cũng hơi bất ngờ, không phải nói là vội đến nước M ư? Đến nước M rồi quay ngược trở về cần hai ngày.

Thanh vội vàng trở về sao.

“Không có gì.” Hai ông bà còn chưa biết chuyện này, tất nhiên Hàn Nhã Thanh sẽ không nói cho bọn họ biết vào lúc này, lần này đối phương quá ác độc, gây ra chuyện hết sức quá đáng, cho dù hai cụ có lạc quan hơn nữa thì cũng không thể chịu đựng nổi.

Hàn Nhã Thanh đi lên lầu, tất nhiên Phạm My luôn dõi mắt trông theo.

“Thanh, sao con lại về? Cậu con?” Sau khi lên lầu, Phạm My mới hỏi Hàn Nhã Thanh, bởi vì lo lắng quá mức, đến giọng nói của bà cũng hơi khàn khàn.

“Mẹ à, mẹ đừng lo, Thanh tự có sắp xếp của mình.” Đường Lăng rất tin tưởng vào năng lực của Hàn Nhã Thanh, lời nói của Hàn Nhã Thanh trên xe hồi ban nãy khiến cho anh ta bình tĩnh trở lại.

“Sắp xếp? Sắp xếp thế nào? Bây giờ hai con muốn làm gì?” Tất nhiên Phạm My không bình tĩnh được như Đường Lăng, mấy năm nay bà luôn xem chồng, con trai là trung tâm, chồng bà gặp chuyện lớn như thế thì sao bà có thể không hoảng loạn cho được.

“Không cần phải làm gì cả, cứ như không xảy ra chuyện gì.” Hàn Nhã Thanh đã có tính toán trong lòng, giọng nói rất bình tĩnh.

“Vậy còn cậu con thì sao?” Phạm My lại sững sờ, không làm gì thế? Coi như không có gì xảy ra?

Sao có thể thế được?

“Cậu của con sẽ giải quyết chuyện bên Hải thành.” Hàn Nhã Thanh tin tưởng vào tài năng của Đường Vân Thành, chắc chắn Đường Vân Thành không ngờ bọn chúng lại mất tính người như thế, không đề phòng đến chuyện này, thế nhưng chắc chắn Đường Vân Thành vẫn luôn đề phòng.

Cô bé ấy lên tiếng trước, cho dù Đường Vân Thành có nói thế nào thì cũng khó lòng được người khác tin tưởng, đương nhiên, Hàn Nhã Thanh cũng không mơ hão việc này có thể giải quyết một cách dễ dàng.

Chỉ cần Đường Vân Thành có thể phô bày bằng chứng ra cho mọi người xem là được.

Còn bây giờ người khác có tin tưởng hay không lại chẳng quan trọng.

“Thanh, ý của con là chúng ta không quan tâm đến cậu con à?” Phạm My nhìn Hàn Nhã Thanh, gương mặt bà toát ra vẻ bất ngờ.

Xảy ra chuyện lớn như thế mà Thanh định không quan tâm à?

Không, không thể nào đâu nhỉ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK