Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1460: KHÚC NHẠC DẠO NHẬN NGƯỜI THÂN (2)

“Không biết, không phải là người bệnh gây rối chứ?” Trợ lý cũng không hiểu tình hình: “Sếp Đường, tôi đi xuống tìm hiểu.”

Lúc này, xe đã lái đến cửa bệnh viện, mặc dù đám người xúm lại thành mấy lớp bên ngoài bệnh viện, nhưng lề đường bên này vẫn khá ít người, thông qua đám người thưa thớt, Đường Vân Thành nhìn thấy một cô gái thoạt nhìn rất trẻ, ước chừng hai mươi mấy tuổi đang ôm một bé trai ngồi dưới đất khóc lóc.

Tiếng khóc cực kỳ đau thương kia cũng là của cô gái đó.

Đường Vân Thành nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt khẽ chớp: “Tôi xuống xem thử.”

Trước giờ Đường Vân Thành vẫn luôn mềm lòng.

Tài xế đã dừng xe, nghe thấy lời của Đường Vân Thành, lập tức đi xuống mở cửa xe cho Đường Vân Thành.

Đường Vân Thành xuống xe, đi qua đó, trợ lý đi ngay sau lưng Đường Vân Thành, nhưng Đường Vân Thành cũng không đi lên trước hỏi, mà đứng trong đám người, nghĩ muốn quan sát trước.

Người phụ nữ khóc rất đau lòng, thoạt nhìn như sắp ngắt xỉu, có lẽ đứa bé trong ngực cô ta bị dọa sợ, cũng khóc theo.

“Thật đáng thương, thật quá đáng thương.” Người vây xem đều không đành lòng.

“Đúng vậy, thật đáng thương, còn trẻ như vậy, con lại nhỏ như thế, vậy mà lại mắc bệnh này, ôi, phải làm sao bây giờ? Nghe nói đứa bé này không có ba, nếu cô ta chết rồi, đứa bé phải làm sao bây giờ?”

“Đứa trẻ đáng thương, người lớn cũng đáng thương, nghe nói hôm nay đến bệnh viện kiểm tra, sau đó kiểm tra ra bị ung thư giai đoạn cuối, ung thư đã di căn, chữa không được, bác sĩ nói chỉ còn hai ba tháng nữa thôi.”

“Vi vậy nói, nhất định phải thường xuyên đi kiểm tra sức khỏe, nếu mỗi năm đều kiểm tra sức khỏe, kiểm tra ra sớm một chút, vậy sẽ không có kết quả như thế này rồi.”

“Đúng vậy, không thể bởi vì tuổi trẻ mà chủ quan, bây giờ rất nhiều người bị ung thư, rất nhiều trẻ nhỏ cũng có thể bị mắc bệnh ung thư, vì vậy không thể bởi vi trẻ tuổi mà không đề ý đến.

“Cô ta ngồi khóc ở cửa bệnh viện như vậy cũng không giải quyết được vần đề, bệnh viện không nhận cô ta, nói rõ tình trạng của cô ta đã rất nghiêm trọng, căn bản không cần phải trị liệu nữa, chẳng thà trở về lặng lẽ đi nốt đoạn đường cuối cùng.”

“Đi bệnh viện hỏi xem tình hình như thế nào?” Đường Vân Thành nghe thấy lời bàn tán của mọi người, cũng đã hiểu đại khái.

Chỉ là, chắc chắn bệnh viện biết rõ tình hình chỉ tiết cụ thể hơn.

Trợ lý lập tức vào bệnh viện tìm hiểu tình hình.

Đường Vân Thành đứng trong đám người, nhìn cô gái ôm đứa bé trong đám người kia, tuổi này của cô gái, cộng thêm tình huống này, khiến Đường Vân Thành nghĩ đến Thanh Thanh nhà ông ta.

Dù sao cũng là bệnh viện nhà mình, trợ lý hiểu rất rõ tình trạng của bệnh viện, hơn nữa phần lớn người của bệnh viện đều biết anh ta, vì vậy chỉ thoáng chốc trợ lý đã trở về rồi.

“Sếp Đường, đã hỏi rõ ràng rồi, bệnh nhân này tên là Tôn Vân, hai mươi tư tuổi, là bà mẹ đơn thân, hai ngày trước đến bệnh viện kiểm tra, hôm nay có kết quả, ung thư dạ dày giai đoạn cuối, tế bào ung thư đã di căn, bác sĩ nói đã không cần phải phẫu thuật nữa, còn nhiều nhất ba tháng, vì vậy bác sĩ đề nghị về nhà.” Trợ lý hỏi thăm rất cần thận, báo cáo rất toàn diện.

Trợ lý liếc mắt nhìn cô gái đang ngồi dưới đất khóc rất đau lòng, sau đó lại nói thêm một câu: “Có thể là cô ta không chịu nổi đả kích đột ngột như vậy, cảm xúc sụp đồ, vì vậy sau khi ra ngoài thì ngồi khóc ở đây.”

“Cậu đi trao đổi với bác sĩ xem còn biện pháp nào không, chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian cho cô ta cũng tốt.” Đường Vân Thành nghe thấy tiếng khóc của cô gái kia, thật sự không đành lòng.

“Vừa rồi tôi đã hỏi rồi, tôi cũng đã nói chuyện với bác sĩ Lục – chuyên gia về mặt ung thư, bác sĩ Lục cũng không có cách nào, bởi vì tình trạng của cô ta thật sự rất nghiêm trọng, đã quá muộn rồi, nếu có thể sớm hơn máy tháng, có lẽ còn có một chút hi vọng.” Trợ lý hiểu rất rõ Đường Vân Thành, vì vậy vừa rồi khi đi nghe ngóng tình hình, anh ta đã hỏi những điều này.

“Dặn bệnh viện ra mặt sắp xếp một chút, đừng để người ta ngồi khóc ở chỗ này, thật sự không được thì sắp xếp nằm viện mấy ngày, giảm nhẹ một chút đau đớn của cô ta cũng tốt, về mặt viện phí…” Đường Vân Thành lại nhìn cô gái đang ngồi dưới đất khóc rất đau lòng kia: “Viện phí có thể miễn giảm bao nhiêu thì cố gắng miễn giảm báy nhiêu.”

“Lúc trước tôi đã nói với bác sĩ Lục rồi, chắc hẳn rất nhanh bên phía bệnh viện sẽ có sắp xếp.” Trợ lý đi theo bên người Đường Vân Thành nhiều năm rồi, hiểu rất rõ Đường Vân Thành, cũng đã sớm dự liệu được điều này, vì vậy trước đó trợ lý đã dặn dò rồi.

*Ừ, đi thôi.” Đường Vân Thành gật đầu, việc có thể làm thì ông ta đều đã làm rồi, loại tình huống này, ông ta cũng không giúp được gì hơn.

Sau khi lên xe, tài xế tiếp tục lái xe, chỉ là đi đến giao lộ phía trước, sau khi tài xế rẽ, đột nhiên Đường Vân Thành nói: “Về nhà, trở về khu nhà cũ.”

“Sắp Đường, giữa trưa hẹn với Sếp Lưu.” Trợ lý sửng sốt, anh ta hiểu rất rõ Đường Vân Thành, nhưng lại không ngờ lúc này Đường Vân Thành muốn về nhà.

Vì sao Đường Vân Thành lại muốn về nhà vào lúc này?

Rõ ràng vốn dĩ hẹn ăn cơm với Sếp Lưu, hơn nữa bữa tiệc này còn rất quan trọng.

Hiển nhiên là Sếp Đường nhát thời thay đổi suy nghĩ, là sau khi nhìn thấy cô gái mắc bệnh kia mới quyết định trở về khu nhà cũ.

Nhưng cô gái mắc bệnh kia thì liên quan gì đến khu nhà cũ?

Trợ lý nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Cậu thông báo với Sếp Lưu, nói tôi tạm thời có việc, để khi khác hẹn.” Mặc dù là suy nghĩ nhất thời của Đường Vân Thành, nhưng rõ ràng không phải thuận miệng nói ra, thái độ rất kiên quyết, hơn nữa thoạt nghe dường như giọng điệu rất cấp bách.

“Vâng.” Nếu ông chủ đã quyết định, đương nhiên trợ lý sẽ không nhiều lời.

Nếu Đường Vân Thành muốn trở về khu nhà cũ, tất nhiên trợ lý không tiện đi theo, sau đó tài xế dừng xe ở phía trước, trợ lý xuống xe.

Khi Đường Vân Thành về đến nhà, nhà lớn nhà họ Đường đang chuẩn bị ăn cơm.

“Sao ông lại trở về? Không phải nói buổi trưa có việc sao?” Phạm My nhìn thấy ông ta thì rất bất ngờ, mặc dù gần đây Đường Vân Thành thường xuyên về nhà, nhưng giữa trưa rất ít khi về nhà, hơn nữa lúc trước Phạm My còn gọi điện thoại, Đường Vân Thành nói buổi trưa có tiệc.

*Có chuyện gì không?” Phản ứng đầu tiên của Phạm My là nghĩ đến có phải lại xảy ra chuyện gì rồi không?

Gần đây nhà họ Đường thật sự xảy ra rất nhiều chuyện!

“Không có chuyện gì, việc của buổi trưa bị hủy bỏ, nên tôi trở về ăn một bữa cơm.” Đường Vân Thành mỉm cười, trả lời rất tự nhiên, chỉ là, khi nói chuyện Đường Vân Thành lại không nhịn được nhìn về phía Hàn Nhã Thanh đang bưng đồ ăn đi ra.

Hàn Nhã Thanh đang bưng canh, vì vậy cô không chú ý đến Đường Vân Thành, chỉ lên tiếng chào hỏi: “Cậu trở về rồi.”

*Ừ, ừ.” Đường Vân Thành thoáng nhìn Hàn Nhã Thanh, theo bản năng gật đầu một cái, chỉ là nhìn thấy Hàn Nhã Thanh đang bưng canh, không nhìn ông ta, ông ta gật đầu Hàn Nhã Thanh cũng không nhìn thấy, vì vậy Đường Vân Thành đáp lại hai tiếng.

Nghe thấy Đường Vân Thành đáp lại hai tiếng, Hàn Nhã Thanh hơi bất ngờ, dù sao Đường Vân Thành là con cả trong nhà họ Đường, trong nhà vẫn luôn mang hình tượng nghiêm khắc, từ trước đến nay đều tích chữ như vàng, vì vậy hai tiếng ‘ừ, ừ này có hơi không giống với phong cách của Đường Vân Thành.

Hàn Nhã Thanh không nhịn được ngẩng đầu nhìn về phía Đường Vân Thành, chỉ là lúc này Đường Vân Thành đã chuyển mắt nhìn về phía Phạm My rồi.

Hàn Nhã Thanh cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao từ sau khi hai bảo bối trở về nhà họ Đường, rất nhiều người nhà họ Đường đều thay đổi, Đường Vân Thành cũng thay đổi rất nhiều.

Hàn Nhã Thanh không suy nghĩ nhiều, nhưng trong đầu Phạm My lại nảy ra không ít suy nghĩ.

Bà là người bên gối của Đường Vân Thành, tất nhiên hiểu rõ Đường Vân Thành nhát.

Vừa rồi bà đã phát hiện ánh mắt Đường Vân Thành nhìn Thanh Thanh hơi lạ, lại thêm phản ứng vừa rồi của Đường Vân Thành, đột nhiên trong lòng Phạm My trầm xuống.

Chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì rồi?

Nhìn tình huống này là có liên quan đến Thanh Thanh?

Nhưng mà vừa rồi Phạm My hỏi, Đường Vân Thành không nói gì, Phạm My cũng không tiện hỏi thêm nữa.

“Con trở về cũng vừa đúng lúc, chúng ta chuẩn bị ăn cơm, con là ngửi mùi thơm mà trở về à?” Bà cụ Đường nhìn thấy con trai về, tất nhiên rất vui vẻ, cũng không để ý đến đến những thứ khác.

Ông cụ Đường vốn đang ngồi trên ghế sofa đọc báo, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Đường Vân Thành, nhưng ông cụ Đường cũng không nói gì.

“Ông cậu.” Trước giờ Đường Vũ Kỳ rất thích Đường Vân Thành, vừa nhìn thầy Đường Vân Thành đã chạy như bay đến.

Đường Vân Thành vội vàng ngồi xỗm xuống, ôm Đường Vũ Kỳ chạy như bay đến vào trong ngực, Đường Vân Thành ôm Đường Vũ Kỳ, lại lần nữa nhớ đến cô gái ngồi ôm con khóc đến tan nát cõi lòng ở cửa bệnh viện.

Đường Vân Thành bế Đường Vũ Kỳ, nhìn về phía Hàn Nhã Thanh lần nữa, thoạt nhìn sức khỏe Thanh Thanh vẫn luôn rất tốt, nhưng cũng không thể quá lơ là, giống như người ở cửa bệnh viện kia nói, không thể bởi vì tuổi trẻ mà lơ là, không biết những năm này Thanh Thanh có đi kiểm tra sức khỏe định kỳ hay không?

Những năm này Thanh Thanh phiêu bạt bên ngoài, còn mang theo hai đứa bé, chắc chắn chịu không ít khổ cực, chắc chắn bình thường cũng bận rộn nhiều việc, sợ là không có thời gian đi kiểm tra sức khỏe, vì vậy, ông ta nhất định phải cho Thanh Thanh đi kiểm tra sức khỏe tổng quát!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK