Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu CHƯƠNG 566 TRAI ĐỂU, GÁI TỒI ĐỀU BỊ VẢ MẶT BÔM BỐP (3)

“Nhã Thanh, chú cháu là người thân của cháu, tất nhiên luôn trăn trở vì cháu, nếu không chú cháu sẽ không lo chuyện bao đồng này đâu.” Lưu Vũ nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của Hàn Nhã Thanh, trong lòng cũng mừng thầm.

Hàn Nghiên Nghiên và Hàn Chí Long đều vui sướng như điên, Hàn Nhã Thanh này thật sự quá dễ lừa.

“Không đúng đâu, ông vừa nói với cháu, giá cổ phiếu của Hàn thị đã tăng lên, ông nói cổ phiếu trong tay cháu rất có giá trị, không thể nào chỉ bán được vài tỷ .” Hàn Nhã Thanh khẽ chau mày, lại nhìn họ, vẻ mặt mang ý nghi ngờ vừa đủ.

Lưu Vũ nghe cô nói, hơi sửng sốt một lát, trong lòng thầm mắng ông cụ nhiều chuyện, nhưng ngoài mặt vẫn đượm ý cười như trước: “Đúng vậy, vừa nãy chỉ tăng lên một chút đó thôi, nhưng chuyện giá cổ phiếu này ai cũng không nói chắc được, cái thứ này chính là lúc tăng lúc giảm, lúc nãy tăng một chút, nhưng bây giờ lại giảm rồi.”

“Đúng vậy, lại tụt rồi, hơn nữa còn tụt xuống thấp hơn, nếu cứ tụt giảm thế này, chú sợ là cũng chẳng bán được đến mấy tỷ đâu.” Hàn Trung Dung vội phụ họa theo Lưu Vũ, trong lúc nói chuyện, ông ta còn bảo Hàn Chí Long cho Hàn Nhã Thanh xem một cổ phiếu đang tụt giá thảm hại: “Nhã Thanh, cháu xem, cổ phiếu này sụt xuống ghê quá, nên nếu cháu định kiếm tiền thì nhất định phải bán đi nhanh chóng hết sức có thể, càng nhanh càng tốt.”

“Chị à, chị nghe lời ba tôi đi, ba tôi sẽ không lừa chị đâu.” Hàn Nghiên Nghiên cũng không dằn lòng được, bắt đầu khuyên nhủ. Cả nhà này hiển nhiên đã thật sự xem Hàn Nhã Thanh là con ngốc.

“Nhã Thanh, đây là giấy ủy quyền, cháu ký tờ giấy này, những việc sau đó cứ để chú cháu toàn quyền thay cháu xử lý, dù việc gì cũng không cần cháu phải nhọc lòng, chú cháu đều sẽ xử lý đâu ra đấy cho cháu.” Tờ giấy ủy quyền mà Lưu Vũ vừa viết xong đã được đưa đến trước mặt Hàn Nhã Thanh.

Bọn họ chuẩn bị cũng chu đáo thật, tất nhiên tờ giấy ủy quyền này mới là thứ quan trọng nhất, chỉ cần Hàn Nhã Thanh ký tên, Hàn Trung Dung sẽ có quyền xử lý tất cả mọi việc.

Hàn Nhã Thanh liếc nhìn giấy ủy quyền, khóe môi nhẹ nhàng nặn ra một nụ cười mỉm, có điều cô chẳng nói gì.

“Nhã Thanh, cháu nhanh ký đi, nhân lúc hiện giờ còn có thể kiếm được mấy tỷ, nếu cháu còn chần chừ, e rằng mấy tỷ cũng chả có đâu.” Hàn Trung Dung thấy cô không phản ứng nên hơi sốt ruột thúc giục cô.

“Thôi đi, hay là cháu không bán nữa, hiện giờ cháu cũng không thiếu mấy tỷ kia.” Hàn Nhã Thanh đẩy giấy ủy quyền trong tay Lưu Vũ ra, phất tay ra vẻ chẳng có gì to tát.

“Nhã Thanh, Nhã Thanh à, chú cháu giúp cháu nghĩ cách, không chừng có thể bán được nhiều tiền hơn, không chừng có thể bán được mấy chục tỷ đó.” Lưu Vũ nghe Hàn Nhã Thanh nói, tưởng Hàn Nhã Thanh thật sự chê tiền ít, nên bà ta quyết định lại nhỏ thêm ít máu.

Bỏ ra mấy chục tỷ để có thể lấy được hơn mấy chục nghìn tỷ cũng được đấy.

Hơn nữa, chỉ cần lừa được Hàn Nhã Thanh ký giấy ủy quyền, chuyện sau này còn không phải do bọn họ nói cái là xong sao.

“Ông đã nói rồi, cấm cháu bán, bảo cháu giữ lại.” Hàn Nhã Thanh nhìn bộ dạng của họ, trong lòng không khỏi cười giễu, cái điệu bộ này của Lưu Vũ nhìn thật ghê tởm.

Nghe Hàn Nhã Thanh nói vậy, Lưu Vũ hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại là ông cụ nhiều chuyện, cái ông già đó sao không nhanh chết đi cho xong.

“Nhã Thanh, cháu phải biết là, hiện giờ Dương thị thu mua Hàn thị, cậu ba Dương nổi tiếng gian xảo quỷ quyệt, thực ra chính hắn đã cướp mất cổ phần trong tay chú, hắn đã cướp mất cổ phần của chú, sau đó chắc chắn sẽ cướp của cháu, cả chú cũng không phải đối thủ của hắn, một cô gái như cháu sao có thể là đối thủ của hắn chứ, nên là, chú thật sự rất lo lắng thay cháu.”

“Đúng đó, Nhã Thanh, cháu tuyệt đối không phải đối thủ của mấy kẻ đó, đến lúc đó, cháu sẽ bị họ ăn đến xương cũng chẳng còn, lúc đó cổ phần trong tay cháu sẽ không giữ được nữa, chúng thấy một cô gái như cháu sẽ rất dễ ức hiếp, chắc chắn sẽ không cho cháu tiền, lúc đó e là chúng sẽ làm hại tính mạng của cháu, vậy nên, cháu giao chuyện này cho chú cháu xử lý mới thích hợp nhất.” Lưu Vũ tiếp tục khuyên nhủ Hàn Nhã Thanh, có điều giọng điệu lúc này của bà ta hơi khẩn thiết.

“Dương Tầm Chiêu đáng sợ vậy sao?” Hàn Nhã Thanh cau mày, cô thừa nhận Dương Tầm Chiêu có nhiều lúc hơi âm hiểm, hơi đen tối, nhưng Dương Tầm Chiêu trước giờ làm ăn quang minh chính đại, giữ chữ tín, nếu không việc làm ăn của anh có thể quy mô thế kia sao?

“Tất nhiên rồi, cháu không biết cái tên Dương Tầm Chiêu kia âm hiểm thế nào, gian xảo thế nào, tàn nhẫn thế nào đâu, Dương Tầm Chiêu nổi tiếng ngoan độc, không từ thủ đoạn, hắn cũng có thể giết người để đạt được ước muốn của bản thân, nghe nói, hắn đã giết khá nhiều người rồi, vậy nên, chuyện hiện giờ trong tay cháu có ba mươi lăm phần trăm cổ phần Hàn thị là một điều rất nguy hiểm, lỡ như Dương Tầm Chiêu vì để cướp cổ phần trong tay cháu mà lúc đó…” Bây giờ Lưu Vũ muốn lập tức dọa cho Hàn Nhã Thanh sợ hãi, vì để Hàn Nhã Thanh ký tên giấy ủy quyền mà bà ta cũng thật lao tâm khổ tứ.

“Ý của thím là, Dương Tầm Chiêu sẽ giết cháu để lấy được cổ phần trong tay cháu?” Ánh mắt Hàn Nhã Thanh sa sầm, trong giọng nói còn ẩn chứa chút giễu cợt.

“Đương nhiên rồi, ngay từ đầu Dương Tầm Chiêu vì để lấy được cổ phần trong tay chú cháu mà suýt chút đã bức chú cháu chết, vì vậy, cháu nhanh chóng giao hết mọi việc cho chú cháu xử lý đi, nếu không đợi đến khi Dương thị ra tay với cháu, tất cả đều đã muộn rồi.” Lưu Vũ không hề nghe ra ý chế giễu trong giọng điệu của Hàn Nhã Thanh, bà ta chỉ tưởng Hàn Nhã Thanh sợ hãi lời bà ta vừa nói.

“Cô cả, thư ký Lưu của Dương thị đã đến ạ, anh ta nói muốn gặp cô ạ.” Ngay lúc này, quản gia đến trước mặt Hàn Nhã Thanh, cung kính thông báo.

“Xem đi, thím đã nói mà, Dương thị chắc chắn sẽ không tha cho cháu, lần này thư ký Lưu đến nhất định là để ép cháu giao ra ba mươi lăm phần trăm cổ phần, hiện giờ cháu nên tin lời thím nói rồi nhỉ?” Lưu Vũ nghe quản gia nói, hai mắt nhanh chóng lóe lên, bà ta cảm thấy đây có lẽ là một cơ hội tốt, lúc này, lời nói của bà ta đúng là những suy nghĩ trong lòng, đúng là bà ta tưởng thư ký Lưu đến ép buộc Hàn Nhã Thanh giao ra cổ phần.

“Nhã Thanh à, chúng ta là người một nhà, chú tuyệt đối sẽ không lừa cháu, cháu cứ giao chuyện cổ phần của cháu cho chú xử lý, chú nhất định sẽ giúp cháu đạt được lợi ích lớn nhất.” Hàn Trung Dung cũng tranh thủ những phút cuối cùng khuyên nhủ Hàn Nhã Thanh.

“Đúng vậy đó Nhã Thanh, lúc này cháu chỉ có thể tin chú cháu, cháu nhanh nhanh ký tên giấy ủy quyền này, giao cho chú cháu toàn quyền xử lý mọi việc đi.” Lưu Vũ lại đưa giấy ủy quyền đến trước mặt Hàn Nhã Thanh, hận không thể thay Hàn Nhã Thanh ký tên.

“Cũng không cần gấp vậy chứ? Nếu thư ký Lưu đã đến thì cứ xem trước đi hẵng nói.” Hàn Nhã Thanh cười thầm, lúc này thư ký Lưu đã đến, tiếp sau đây vở kịch này chắc chắn sẽ càng đặc sắc.

Nếu đã vậy, không bằng cứ nghiêm túc xem kịch!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK