Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1569

Vậy chi bằng anh ta nói cho Liễu Ảnh biết, nhờ Liễu Ảnh giấu Hàn Nhã Thanh giúp, như vậy có lẽ còn giấu được mọi chuyện.

Nghĩ thông chuyện này xong, Bùi Dật Duy ngẩng đầu lên, nhìn về phía Liễu Ảnh. Môi anh ta mấp máy và nói rất chậm: “Tôi đã giết người.”

Khi nói câu này thái độ của anh ta rất bình tĩnh, giọng nói cũng tự nhiên, không hề có chút căng thẳng hay lo sợ nào, giống như chỉ đang nói hôm nay trời rất đẹp.

Nhưng Liễu Ảnh lại kinh ngạc đến mức làm đổ cả chiếc cốc trước mặt, hai mắt cô ta trợn tròn nhìn về phía Bùi Dật Duy bằng ánh mắt không thể tin được: “Anh, anh nói cái gì cơ?”

Liễu Ảnh còn nghi ngờ vừa nãy mình đã nghe nhầm, nghi ngờ không biết vừa nãy tai mình hay là tư duy của mình xảy ra vấn đề.

“Em không nghe nhầm đâu, tôi đã giết người.” Bùi Dật Duy biết Liễu Ảnh rất khó tin vào chuyện này, hẳn là cô ta nghi ngờ mình đã nghe nhầm, nhưng Liễu Ảnh không hề nghe nhầm, chuyện này là sự thật.

“Sao có thể như thế được? Sao có thể như thế được?” Liễu Ảnh đứng bật dậy, cô ta không tin, cô ta không tin chuyện này là thật.

Làm sao Bùi Dật Duy có thể giết người được?

“Anh đang nói đùa đúng không?” Liễu Ảnh không dám tin, cũng không muốn tin vào một chuyện như vậy.

“Tôi không nói đùa, đó là sự thật.” Bùi Dật Duy thấy cô không tin thì khẽ thở dài một hơi: “Liễu Ảnh, chuyện này là sự thật, tôi định ngày mai sẽ đi tự thú, vậy nên tôi hi vọng em có thể giúp tôi những chuyện khác.”

“Ngày mai anh đi tự thú?” Liễu Ảnh kinh ngạc hít vào một hơi, anh ta đi tự thú, giết người xong thì đi tự thú, như vậy không phải… Nhưng với tình hình hiện giờ hình như tự thú là con đường đúng đắn duy nhất có thể đi.

“Đúng vậy, đi tự thú, tôi giết người tối hôm qua, không, là sáng sớm nay. Tôi đã giải quyết xong những gì cần giải quyết vậy nên ngày mai tôi sẽ đi tự thú.” Bùi Dật Duy đã tính toán xong mọi thứ.

Bùi Dật Duy đã tính toán tất cả mọi chuyện đâu vào đấy rồi. Lúc này đây, anh ta hết sức bình tĩnh, cực kì bình tĩnh, hoàn toàn không thấy có chút xáo động nào!

“Anh có biết anh đi tự thú thì sẽ có kết cục như thế nào không?” Liễu Ảnh cảm thấy cả người mình như đang bay chấp chới, cho tới tận bây giờ cô vẫn không dám tin rằng Bùi Dật Duy lại giết người.

“Tôi biết, tôi cũng đã chuẩn bị hết rồi, lấy một mạng đền một mạng.” Có thể nói Bùi Dật Duy đã tính sẵn đến chuyện lấy một mạng đổi lấy một mạng rồi.

Thấy anh ta thốt lên câu “lấy một mạng đền một mạng” với vẻ mặt bình thản, Liễu Ảnh kinh hãi trong lòng, càng nhiều hơn thế là khó mà chấp nhận nổi, cô sực nhớ ra một vấn đề rất quan trọng: “Anh đã giết ai?”

Bùi Dật Duy hơi sửng sốt, nhưng cũng không che giấu thêm nữa, trầm giọng xuống đáp: “Bùi Doanh.”

Vẻ mặt Bùi Dật Duy vẫn luôn rất thản nhiên, ngay cả khi nói rằng lấy một mạng đổi một mạng cũng vô cùng bình tĩnh, thế nhưng lúc này khi nhắc tới Bùi Doanh, vẻ mặt anh ta lại thay đổi rõ rệt.

Cảm xúc phẫn nộ và căm ghét cùng với ý muốn giết người không hề che đậy hiện rõ rành rành trên gương mặt, như thể anh ta chỉ hận không thể giết chết Bùi Doanh thêm một lần nữa vậy.

“Bùi Doanh?” Lại một lần nữa Liễu Ảnh phải kinh ngạc: “Cô ta không phải là người chị cùng mẹ khác ba với anh mà năm xưa bác trai đưa về đấy sao?”

Liễu Ảnh biết chuyện này, năm đó nhà họ Bùi cùng gia đình cô đều chưa gặp phải biến cố, lúc tới nhà họ Bùi cô từng gặp Bùi Doanh một lần.

Lần đầu tiên gặp mặt, Bùi Doanh chẳng lấy gì làm thân thiện với cô, nhưng cô cũng không quá bận tâm, dù sao thì mục đích cô tới nhà họ Bùi không phải để tìm Bùi Doanh, mà giữa cô với Bùi Doanh cũng chẳng thể nào qua lại quá nhiều được.

“Ha…” Bùi Dật Duy cười khẩy, tuy rằng lúc này anh ta khẽ bật cười nhưng vẫn không thể nào che đậy được cảm xúc phẫn nộ và căm ghét trong ánh mắt: “Ai mà biết được, có khi vốn dĩ còn chẳng phải.”

Theo lời kể của Bùi Doanh trước kia, năm xưa mẹ cô ta đã dẫn cô ta tìm đến rất nhiều gã, nhưng những tên đàn ông đó đều biết tỏng âm mưu của mẹ Bùi Doanh, chẳng một ai trong số bọn họ chịu nhận Bùi Doanh làm con cả.

Cuối cùng ba anh ta lại là người nhận, có lẽ bởi ba anh ta khá dễ lừa, cũng có lẽ Bùi Doanh đúng là con gái của ba anh ta, cho nên ba anh ta mới không nhìn thấy sơ hở.

Nhưng những điều này đã không còn quan trọng nữa rồi, có một vài chuyện nếu đã xảy ra thì không thể nào cứu vãn được nữa.

Bây giờ ngoại trừ ghét cay ghét đắng ra thì anh ta còn thấy ghê tởm, nếu như được lựa chọn thêm một lần nữa, à không, thậm chí có lựa chọn thêm mười lần nữa, anh ta vẫn sẽ giết Bùi Doanh mà không mảy may đắn đo nghĩ ngợi.

“Nghĩa là sao?” Liễu Ảnh sững sờ, nghe Bùi Dật Duy nói như vậy xem chừng vẫn còn có uẩn khúc khác, nhưng cho dù Bùi Doanh không phải con gái của bác Bùi thì cũng đâu đến mức Bùi Dật Duy phải giết Bùi Doanh chứ?

“Vì sao anh lại giết cô ta, cô ta làm sai, anh có thể dùng pháp luật để trừng phạt cô ta mà, vì sao lại phải giết cô ta?” Liễu Ảnh biết Bùi Dật Duy là người ân oán phân minh, hơn nữa cô cũng biết Bùi Dật Duy rất dễ mềm lòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK