Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1580

Lúc này ở trong phòng, Liễu Ảnh vẫn đang nghĩ một số chuyện, vì suy nghĩ quá tập trung nên sau đó khi điện thoại đổ chuông, cô nhìn thấy thông báo hiển thị cuộc gọi đến nhưng ngay lập tức không thể hoàn hồn lại được. Cũng bởi vì vừa rồi cô đang nghĩ đến chuyện của Tư Đồ Không, sau đó tự nhiên Tư Đồ Không lại gọi điện thoại tới.

Cô hơi ngẩn người, nhìn vào cuộc gọi đến trên điện thoại, não cô như ngừng hoạt động, cô cứ ngồi như vậy nhìn chằm chằm vào điện thoại nhưng không bắt máy. Lúc này, đến chính bản thân cô cũng không biết là mình đang nghĩ cái gì nữa.

Chuông điện thoại dừng kêu, Liễu Ảnh mới hoàn hồn lại, vừa nãy là Tư Đồ Không gọi điện thoại tới cho cô? Nhưng cô lại không nghe?

Do thói quen hình thành trong năm năm nay, trái tim Liễu Ảnh tự nhiên nảy lên một nhịp, cô quá hiểu rõ tính tình của Tư Đồ Không, cô không nghe điện thoại, anh ta nhất định sẽ tức giận.

Liễu Ảnh vô thức muốn gọi lại, nhưng tự nhiên nhớ ra thỏa thuận giữa bọn họ đã kết thúc rồi, cô không cần phải sợ anh ta như vậy nữa.

Mà từ nãy tới giờ cô vẫn luôn nghĩ tới chuyện của Từ Đồ Không, nhưng nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, cũng không tìm ra được đáp án.

Liễu Ảnh do dự một lát, cuối cùng cũng không gọi lại cho Tư Đồ Không.

Bên trong xe, nhìn cuộc điện thoại không có người nghe nên đã tắt máy, đôi mắt nguy hiểm của Tư Đồ Không nheo lại. Được, được lắm, đến điện thoại của anh ta mà cũng không thèm nghe.

Rốt cuộc cô với Bùi Dật Duy bận đến mức nào mà đến cả thời gian nghe điện thoại cũng không có?

Tư Đồ Không thở hắt ra một hơi rồi lại gọi đi một lần nữa, anh ta muốn xem xem, rốt cuộc cô bận tới mức nào?

Điện thoại lại vang lên lần nữa, lần này Liễu Ảnh chỉ do dự một lát rồi bắt máy.

Thấy có người nghe máy, Tư Đồ Không hơi sững người rồi thở phào ra một hơi, chỉ là giọng điệu của anh ta lạnh lùng đến đáng sợ: “Em đang ở đâu?”

Thấy có người nghe máy, Tư Đồ Không hơi sững người rồi thở phào ra một hơi, chỉ là giọng điệu của anh ta lạnh lùng đến đáng sợ: “Em đang ở đâu?”

Đương nhiên anh ta biết cô đang ở đâu, anh ta hỏi câu này chỉ vì muốn để cô tự mình nói ra mà thôi, anh ta muốn biết cô có lừa gạt mình hay không.

“Ở bên ngoài.” Liễu Ảnh trả lời rất lấy lệ.

“Tôi hỏi em đang ở đâu?” Rõ ràng Tư Đồ Không không vừa lòng với câu trả lời như thế của cô, anh ta cần một câu trả lời rõ ràng, anh ta đã đợi ở bên ngoài hơn ba tiếng đồng hồ rồi, cô cứ trả lời lấy lệ với anh ta như vậy ư?

Liễu Ảnh nghe ra được sự lạnh lùng âm trầm trong giọng nói của Tư Đồ Không, cô nhìn Bùi Dật Duy trên giường, hàng lông mày Bùi Dật Duy cau chặt lại, nhìn có vẻ rất đau khổ, trán anh ta rịn ra một tầng mồ hôi, hơn nữa sắc mặt anh ta lúc này cũng tái nhợt hơn trước đó.

“Tôi còn có việc, tạm thời không nói chuyện với anh nữa.” Liễu Ảnh nhìn thấy Bùi Dật Duy như vậy thì không nhịn được lo lắng, Bùi Dật Duy sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ, vốn dĩ trên người anh ta đã có vết thương rồi, lại bị Bùi Doanh chuốc thuốc nữa, những loại thuốc đó chắc chắn sẽ để lại di chứng.

Bởi vì lúc này Liễu Ảnh đang lo lắng nên vẫn chưa nói rõ ràng với Tư Đồ Không mà đã cúp máy luôn rồi.

Tư Đồ Không nhìn cuộc gọi đã bị ngắt của mình, im lặng khoảng hai giây, sau đó trực tiếp ném vỡ điện thoại.

Lực ném của anh ta rất mạnh, nhưng không gian trong xe rất nhỏ, điện thoại đập lên cửa kính xe, sau đó văng trở về đập đúng vào trán anh ta.

Anh ta lại không hề cảm thấy đau đớn một chút nào, lúc này anh ta chỉ muốn giết người, chỉ muốn đi vào giết luôn cả cô lẫn Bùi Dật Duy.

Anh ta tin tưởng cô, cho cô cơ hội, để cô đi gặp Bùi Dật Duy. Kết quả thì sao? Cô cứ đối xử với anh ta như thế này ư?

Đầu tiên là không nghe điện thoại anh ta gọi tới, lần thứ hai nghe máy rồi, nhưng lại chẳng nói được mấy câu đã cúp máy luôn.

Cô có việc, cô có việc gì cơ chứ?

Không phải chỉ là hẹn gặp Bùi Dật Duy thôi sao? Không phải chỉ là nói chuyện với Bùi Dật Duy thôi sao?

Cũng đã nói chuyện với Bùi Dật Duy hơn ba tiếng đồng hồ rồi, còn có cái gì mà chưa nói xong chứ, nói chuyện với Bùi Dật Duy bận tới mức chẳng có lấy thời gian gọi cho anh ta một cuộc điện thoại sao?

Tư Đồ Không gồng cứng cả người, nói chuyện với Bùi Dật Duy thì đương nhiên là không bận tới mức đến cả thời gian gọi điện cho anh ta cũng không có rồi.

Vậy rốt cuộc bây giờ bọn họ đang làm cái gì?

Thời gian ba tiếng đồng hồ, cô với Bùi Dật Duy rốt cuộc ở trong đó làm cái gì?

Anh ta không muốn nghi ngờ, thế nhưng lúc này, anh ta lại không thể ngừng nghĩ đến những suy nghĩ đáng chết này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK