Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1893

Nhưng không, họ vẫn làm những việc nên làm, khi Linh mua đồ họ vẫn chào hỏi bình thường, không có cảm giác gì đặc biệt. Họ không sợ Linh, cũng không cố tình tiếp cận Linh, giống như Linh cũng giống như họ, đều sinh sống ở đây.

“Này, tới đây mua quần áo đi!” Đường Minh Hạo đang suy nghĩ thì Linh đã gọi cậu tới, nụ cười trên mặt cô bé không che giấu, giống như một đứa trẻ thật sự. Đường Minh Hạo gần như đã tin vào điều đó.

Nhưng hình ảnh Linh nhanh thoăn thoắt cứa con dao sắc nhọn vào cánh tay Lạc đêm qua cứ lởn vởn trong tâm trí Đường Minh Hạo…

Từ đáy lòng, Đường Minh Hạo cảm thấy sợ hãi. Cậu rất ít khi thấy ai nhanh nhẹn và dứt khoát như thế, cậu sợ một ngày nào đó, Linh sẽ thực hành sự nhanh nhẹn này trên người cậu.

Chỉ có lúc này, nụ cười dịu dàng và ngọt ngào của người con gái trước mặt mới khiến cậu có giây phút thư thái, muốn cứ tin cô bé như vậy thôi.

Đường Minh Hạo vẫn đi về phía trước. Linh cầm quần áo đưa cho Đường Minh Hạo, để cậu mặc thử.

Đường Minh Hạo một mặt bất đắc dĩ, sau đấy lại bỏ bộ quần áo xuống. Cô bé này, không hề quan tâm cậu có mặc vào được không, có thích hợp hay không sao?

Linh nhìn Đường Minh Hạo cất quần áo đi, trong lòng cảm thấy khó hiểu. Bộ quần áo này không tốt sao?

Hay là cậu không có ý định đổi quần áo? Khi Linh chưa kịp nói gì thì cô bé đã thấy Đường Minh Hạo tự mình chọn một số quần áo rồi đi thay. Sau khi bước ra, ánh mắt Linh liền sáng lên, người đẹp mặc gì cũng đẹp.

“Oa, trông đẹp quá!” Linh không tiếc lời khen ngợi, cô bé đi đến trước mặt Đường Minh Hạo, đi vòng quanh cậu hai lần. Chẳng trách cậu ấy không thích bộ quần áo mình chọn. Cậu có mắt nhìn như vậy không cần cô bé phải chọn giúp.

Đường Minh Hạo mím môi. Cậu nhận lời khen này. Mọi hành vi của Linh đều khiến cậu cảm thấy mâu thuẫn. Cô bé dịu dàng và lãnh đạm, ngây thơ và tàn nhẫn. Sự mâu thuẫn này luôn ở trong con người cô bé, còn Linh lại là một người cực kỳ giỏi che giấu, giống như bây giờ, không thể nhìn ra biểu cảm lạnh lùng tàn nhẫn không phù hợp trên khuôn mặt trẻ con của cô bé, trông cô bé vô cùng ngây thơ.

“Cậu chọn thêm vài bộ đi, hoặc là lấy mấy bộ giống nhau đi.” Linh đứng một bên nhìn Đường Minh Hạo thử quần áo. Sức chịu đựng tâm lý của người này mạnh hơn cô bé tưởng rất nhiều. Từ hôm qua đến hôm nay, chỉ qua một đêm mà đã không nhìn ra sự sợ hãi của cậu nữa. Đây là người đầu tiên mang đến cho cô bé một cảm giác khác biệt, Linh thầm nghĩ, có lẽ người này là người mà cô bé đang chờ đợi rồi, có thể giúp cô bé hoàn thành việc mình muốn. Nhưng… họ của cậu không phải là Mặc. Người mà bà nói tới có họ Mặc, là một thành viên của nhà họ Mặc, còn cậu ấy là Đường Minh Hạo…

“Đường Minh Hạo, Đường Minh Hạo…” Linh lẩm bẩm vài câu khiến Đường Minh Hạo quay đầu nhìn lại cô bé. Đang yên đang lành lại đi đọc tên cậu mấy lần làm gì? “Có phải cậu tên Mặc Minh Hạo không?”

Linh đột ngột hỏi.

“Cái gì?” Đường Minh Hạo không hiểu. Cô bé có ý gì vậy? Cái gì mà tên là Mặc Minh Hạo? Tên người ta có thể tùy tiện đổi được à? Hơn nữa, có vẻ như Linh rất quan tâm đến họ Mặc. Liệu nó có ý nghĩa đặc biệt gì không?

“Không có gì.” Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Đường Minh Hạo, Linh không hề hoảng hốt tẹo nào. Cô bé cảm thấy chẳng lẽ là mình suy nghĩ quá nhiều rồi, lẽ nào không phải là người này sao?

Trên đường về Linh luôn rầu rĩ không vui, cô bé luôn nhìn Đường Minh Hạo dò xét khiến cậu cảm thấy không thoải mái. Linh đang đợi người nhà họ Mặc, người cô bé muốn bảo vệ không phải là cậu, mà là người nhà họ Mặc. Linh coi cậu là một thành viên của nhà họ Mặc sao?

“Chị đang nghĩ gì vậy?” Đường Minh Hạo ngập ngừng hỏi.

“Lại nghĩ đến nhà họ Mặc, khi nào thì người đó mới xuất hiện đây.” Linh xua tay, giống như hơi mất hứng.

“Tại sao phải đợi người đó?” Đường Minh Hạo ngây thơ nhìn Linh.

“Bởi vì tôi đang đợi người nhà họ Mặc hoặc người có liên quan đến nhà họ Mặc.” Linh nhìn lên bầu trời, ánh mắt trong chốc lát trở nên xa xăm. Đường Minh Hạo cảm thấy, vào khoảnh khắc này Linh như muốn rời khỏi nơi đây, bay xa rồi không thể chạm vào được nữa.

“Đang đợi người nhà họ Mặc sao?” Đường Minh Hạo lặp lại. Cho nên vừa rồi Linh mới hỏi cậu có phải là Mặc Minh Hạo không à? Cô ấy coi cậu là người nhà họ Mặc sao?

“Nhưng không sao, bởi vì chỉ có khả năng thôi, tôi cũng không biết.” Linh cười giải thích, rồi quay đầu đi tiếp. Cô bé nhìn Đường Minh Hạo, nụ cười trên mặt giống như kẹo bông vậy, rất ngọt ngào.

Đường Minh Hạo gật đầu. Cậu đang phân vân không biết có nên giả làm người nhà họ Mặc hay không.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK