Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu CHƯƠNG 844: CẬU BA DƯƠNG ĐÃ TRA RA NGUYÊN NHÂN KHIẾN CÔ VÔ SINH (5)

Người kia nhất định nắm rõ Dương Tầm Chiêu trong lòng bàn tay, vừa rồi tất cả các vấn đề mà Dương Tầm Chiêu hỏi, trước đó người kia đều nhắc tới.

Tuy vậy, vừa rồi lúc ông đối mặt với Dương Tầm Chiêu, trong lòng vẫn cực kỳ hoảng sợ, cho nên gắng gượng đến lúc Dương Tầm Chiêu đi rồi mới hoàn toàn sụp đổ.

Ông sợ hãi, ông suy sụp, không chỉ vì Dương Tầm Chiêu mà càng sợ người đứng ở phía sau giật dây hơn, bởi trong tay kẻ đó nắm giữ bí mật có thể hủy đi ông, với lại thủ đoạn của người đó quá lợi hại, quá kinh khủng, ông vốn không có cách nào đối chọi.

“Viện trưởng Lục yên tâm, chỉ cần ông chịu phối hợp, tôi bảo đảm sẽ không tiết lộ bí mật ra ngoài.” Âm thanh trong điện thoại lại vang lên, trực tiếp làm cho viện trưởng Lục kinh hãi đến run rẩy.

Kẻ kia dùng máy biến âm nên nghe vừa vô tình lại cứng rắn, khiến cho người ta không nhịn được mà đáy lòng phát lạnh.

“Rõ ràng anh đã đồng ý với tôi, chỉ cần tôi hoàn thành việc mà anh giao thì anh sẽ trả lại toàn bộ tư liệu cho tôi.” Trên mặt viện trưởng Lục có chút nhăn nhó, không biết là do tức giận hay là bị hù dọa, hoặc cũng có thể là cả hai.

“Viện trưởng Lục, cho dù tôi đưa lại cho ông toàn bộ tư liệu trong tay mình thì ông có thể cam đoan bí mật không bị bại lộ không?” Người bên kia cười, âm thanh vốn lạnh lùng khi cười lên lại tăng thêm mấy phần kinh khủng.

“Chỉ cần viện trưởng Lục phối hợp, tôi có thể đảm bảo những bí mật này của ông tuyệt đối sẽ không bị lộ ra chút nào.”

Anh cam đoan thế nào? Anh là ai chứ?” Trong lòng viện trưởng Lục khẽ động, mười ngày kia làm cho ông biết được năng lực của người này, cho nên ông tin rằng gã có thể làm được.

“Đương nhiên là tôi có cách của mình.” Người ở đầu dây bên kia không trả lời thẳng, trong giọng nói vẫn mang theo ý cười.

“Chẳng lẽ anh cũng là bác sĩ?” Con ngươi viện trưởng Lục lóe lên, đột nhiên hỏi một câu.

Thật ra viện trưởng Lục chỉ tùy tiện đoán, cũng không có bất kỳ căn cứ nào.

Nhưng sau khi ông hỏi xong, lại đột nhiên nghe được lời nói của người bên kia có chút thay đổi.

Viện trưởng Lục ngẩn người, chẳng lẽ ông đoán đúng? Đối phương thực sự là bác sĩ? Chỉ là không biết là nam hay nữ.

Nghĩ vậy, đột nhiên ông cảm giác rất nhiều việc có thể nói rõ, ví dụ như phần bệnh án giả liên quan đến Hàn Nhã Thanh kia, từ góc độ làm một bác sĩ như ông có thể nói là hoàn hảo không có bất kỳ sơ hở nào.

Với cả, phần bệnh án giả này có thể đột nhiên xuất hiện tở trong kho tài liệu của bệnh viện, điều này tuyệt đối không phải người bình thường có thể làm được.

Người kia nhất định là đặc biệt quen thuộc đối với hệ thống quản lý của bệnh viện, với cả năng lực chắc chắn rất mạnh.

Có điều, kẻ đó là ai?

Tại sao lại chọn trúng ông? Tại sao lại muốn lừa gạt Dương Tầm Chiêu?

Người này hiểu rõ Dương Tầm Chiêu như vậy, hẳn là quen biết Dương Tầm Chiêu?

“Viện trưởng Lục cứ làm tốt chuyện của mình là được, thứ không nên hỏi tốt nhất đừng hỏi.” Giọng nói của người kia lại lần nữa truyền tới, lần này không còn ý cười nữa, dường như còn mang theo vài phần lạnh lùng sắc bén.

“Không phải việc của tôi đã hoàn thành rồi sao?” Viện trưởng Lục đương nhiên không dám trêu chọc gã, cũng không dám nói lung tung nữa.

“Nếu như Dương Tầm Chiêu nghi ngờ, lại quay lại thì hi vọng viện trưởng Lục có thể xử lý tốt.” Hiển nhiên, đối phương biết Dương Tầm Chiêu không dễ bị lừa như vậy, lo lắng Dương Tầm Chiêu sẽ lần nữa trở về xác nhận.

“Chỉ cần viện trưởng Lục xử lý tốt, tôi đồng ý giúp viện trưởng Lục giải quyết hết tất cả phiền phức, để viện trưởng Lục không còn nỗi lo về sau nữa.” Hiển nhiên, đối phương rất hiểu đạo dùng người, vừa dỗ dàng vừa đe dọa.

“Được, tôi biết rồi.” Viện trưởng Lục vốn không dám chống lại đối phương, bây giờ nghe thấy đối phương sẽ giúp mình giải quyết phiền phức, đương nhiên là đồng ý.

Đối phương không nói gì thêm, lập tức cúp điện thoại.

Viện trưởng Lục cầm chiếc điện thoại đã cúp máy, chớp mắt, như có điều cần suy nghĩ.

Sau khi Dương Tầm Chiêu rời khỏi bệnh viện, sắc mặt u ám, đôi mắt phát ra tia lạnh, sát khí lan tràn, giờ phút này anh rất muốn giết người.

Vừa rồi trong câu trả lời của viện trưởng Lục, anh không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào, với cả trước kia viện trưởng Lục cũng chưa từng gặp anh và Hàn Nhã Thanh, không có lý do gì phải lừa anh cả.

Anh cũng biết sau khi Hàn Nhã Thanh trở về nhà họ Hàn đã chịu rất nhiều tủi nhục, ngoại trừ ông cụ Hàn thì những người khác đều nghĩ đủ mọi cách bắt nạt cô.

Trước đó không lâu, gia đình Hàn Trung Dung thậm chí còn thuê bọn cướp muốn bắt cóc cô, còn muốn chúng hủy hoại cô.

Ngay cả chuyện điên rồ như vậy mà đám người Hàn Trung Dung còn làm ra được, vì thế mấy việc như len lén bắt nạt cô, đánh cô cũng không phải là không có.

Lúc đó cô hẳn là vẫn chưa lợi hại như bây giờ, không có năng lực phản kháng, cho nên mới bị thương nặng như vậy?

Giờ phút này, Dương Tầm Chiêu cảm nhận được ngọn lửa giận từ ngực đang không ngừng lan tràn đến toàn thân, giống như có thể đốt cháy anh vậy.

Trong bệnh viện, khi nghe Hàn Nhã Thanh bị đánh, trong lòng đã không cách nào bình tĩnh nổi rồi.

Có điều, lúc này, Dương Tầm Chiêu vẫn phải cố gắng để cho mình tỉnh táo lại, mặc dù ban nãy câu trả lời và phản ứng của viện trưởng Lục không có bất kỳ điểm bất thường nào, anh vẫn phải xác định lại chuyện này một chút.

Thư ký Lưu vốn có một bụng thắc mắc, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt này của tổng giám đốc thì một chữ cũng không dám thốt ra.

“Dẫn Hàn Trung Dung tới cho tôi.” Dương Tầm Chiêu hé môi, gằn từng chữ, giống như băng kết, đâm khiến người ta phát đau.

Nếu như viện trưởng Lục nói thật, Hàn Trung Dung nhất định là biết. Tổn thương của Hàn Nhã Thanh mà thực sự do đám người Hàn Trung Dung gây ra, vậy thì anh nhất định sẽ khiến cho ông ta sống không bằng chết.

“Vâng.” Mặc dù thư ký Lưu không rõ dụng ý của tổng giám đốc nhà mình, nhưng mà vào loại tình huống này thì không dám nhiều lời.

Trước một tòa nhà cao tầng trong thành phố A, Trương Minh Hoàng đang đứng nghiêm.

Mỗi lần ông ta tới thành phố A, đều phải tới chỗ này, bởi vì nơi này chính là nơi ông gặp gỡ người ấy.

Lần đầu tiên gặp nhau, cũng là lần duy nhất.

Ai mà ngờ được, chỉ một lần gặp mặt lại khiến ông ta tìm suốt hai mươi lăm năm.

Trương Minh Hoàng nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, sớm đã không còn vết tích của hai mươi lăm năm trước, cũng như hai mươi lăm năm qua, ông ta vẫn luôn không tìm thấy tung tích của người kia.

Hai mươi lăm năm, tất cả đã thay đổi, cảnh còn người mất, ông còn có thể đi đâu tìm người?

Không tìm được, cũng không bao giờ tìm được nữa.

Nhớ thương tận xương tủy, đau đến tê tâm, ôm hi vọng cuối cùng lần nữa tới đây, giờ phút này, ông ta cảm thấy mất hết hi vọng, sớm đã biết chuyện đã qua hai mươi lăm năm rồi, hi vọng xa vời cuối cùng cũng chỉ là xa với thôi.

Trương Minh Hoàng được trời cao sủng ái, từ nhỏ được người người hâm mộ, nhưng chỉ mình người ấy là không tìm được.

Nếu như có thể, ông ta có thể đổi tất cả mọi thứ của mình để được ở chung với người ấy, cho dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK