Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1288: RỐT CUỘC LÀ AI? (3)

Nhưng mấy năm qua dường như hai người không hề liên lạc, tại sao người phụ nữ đó lại đột nhiên gửi tài liệu cho Trác Thanh?

Tại sao lại là ngày hôm qua?

Chuyện này quá trùng hợp khiến Đường Lăng không khỏi nghi ngờ.

Đường Lăng chỉ gặp người phụ nữ đó một lần, ấn tượng khá tốt, Đường Lăng cảm thấy cô ấy không phải là loại người giở trò.

Hơn nữa người phụ nữ đó không liên quan gì đến nhà họ Đường, cũng không liên quan đến Thanh Thanh, cô ấy không có lý do gì để làm vậy!

Nhưng có một điều Đường Lăng có thể chắc chắn, vấn đề nằm trong tập tài liệu đó. Không ngờ Trác Thanh cũng nhận ra điều này, sở dĩ trước kia Trác Thanh giấu anh chắc chắn cũng là để bảo vệ người phụ nữ đó.

Chỉ là không biết chuyện này là do cô ấy tự làm, hay là bị ai xúi giục?

Hay là bị ai lợi dụng?

“Đây không phải bác sĩ Viên của khoa thư bệnh viện chúng tôi sao? Sao bác sĩ Viên lại có quen biết với cậu Trác vậy? Hơn nữa hình như quan hệ rất tốt, tại sao bác sĩ Viên lại đến bệnh viện nhà họ Trác?” Một chủ nhiệm đi cùng Đường Lăng đến cũng nhận ra Viên Ngữ bèn vô thức nói ra, bác sĩ bệnh viện nhà họ Trác đương nhiên giỏi hơn bác sĩ ở Bệnh viện Số một rất nhiều.

Nếu quen biết cậu Trác, chắc chắn anh ta sẽ nghĩ cách vào bệnh viện nhà họ Trác.

Đường Lăng nghe chủ nhiệm nói vậy, ánh mắt hơi loé lên, không cần anh hỏi nhiều, câu này của chủ nhiệm đã đủ nói lên rằng Viên Ngữ đến tìm Trác Thanh không phải vì công việc, cho nên tài liệu khi đó Viên Ngữ đưa cho Trác Thanh cũng không phải tài liệu liên quan đến công việc.

Không phải tài liệu công việc vậy là gì khiến Trác Thanh nhận lấy không chút do dự như vậy, hơn nữa cất luôn vào túi xách của mình cũng thèm nhìn.

Dù sao Viên Ngữ đã rất lâu không liên lạc với Trác Thanh, đột nhiên xuất hiện trước mặt anh ta còn đưa đồ cho anh ta, nếu là đồ bình thường Trác Thanh chưa chắc đã nhận.

Và quan trọng hơn là thứ gì lại khiến Trác Thanh không kiểm tra ngay tại chỗ.

Khoé môi Đường Lăng nhếch lên nụ cười lạnh lùng, xem ra chuyện này đã được tính kế từ trước, nếu không phải Viên Ngữ tính toán thì chắc chắn sau lưng Viên Ngữ có người đã tính kế tất cả.

Đường Lăng không biết Viên Ngữ đã đưa thứ gì có Trác Thanh, vậy nên cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, camera giám sát không nghe được âm thanh, mà khi đó Viên Ngữ đưa lưng lại với camera, vậy nên Đường Lăng không biết Viên Ngữ đã nói gì với Trác Thanh.

Nhưng từ video giám sát có thể nhìn ra sắc mặt Trác Thanh lúc đó hơi lạnh lùng, mà lúc đó anh ta không nói lời nào.

Là Trác Thanh giấu giếm anh trước, bây giờ Đường Lăng cũng không tiện gọi điện hỏi, dù sao cũng là anh em của anh.

Bây giờ chỉ có thể điều tra từ các khía cạnh khác trước.

Mà bên kia, Trác Thanh mở túi xách lấy tập tài liệu đó ra.

Lúc lấy tập tài liệu đó, mắt Trác Thanh hơi nheo lại. Hôm qua anh đến Bệnh viện Số một rồi gặp Viên Ngữ, Viên Ngữ đưa tài liệu này cho anh. Cô ấy nói với anh rằng đây là những bức thư anh viết cho cô ấy lúc đầu, bây giờ cô ấy trả lại cho anh.

Cô ấy nói mối quan hệ giữa hai người đã kết thúc từ lâu nên cô ấy giữ những thứ này lại cũng vô ích.

Ngày hôm qua, lúc nhìn thấy cô ấy anh cũng hơi bất ngờ, hai người đã xa cách tám năm, tám năm này cũng không liên lạc với nhau.

Mặc dù tám năm không liên lạc nhưng đây là mối tình đầu của anh, cũng là mối tình duy nhất cho đến nay nên anh không thể quên được. Vậy nên khi cô ấy đưa tài liệu cho anh, tâm trạng anh khi ấy rất phức tạp.

Có chút thất vọng, cũng có chút đau buồn, dù sao đã từng là người phụ nữ anh hết lòng yêu thương, dù sau này có xảy ra chút chuyện khiến họ chia tay, nhưng hồi đó anh thật sự đã dành rất nhiều tình cảm.

Khi ấy anh 20 tuổi, anh đã làm rất nhiều điều một người bạn trai nên làm khi yêu, trong đó cũng có việc viết thư cho cô ấy. Lúc đó hai người học cùng trường, gần như ngày nào cũng có thể gặp nhau, nhưng anh vẫn cảm thấy còn điều chưa nói hết, hoặc là có những lời không thể nói trực tiếp nên anh lựa chọn viết thư.

Trong thời gian đó, anh đã viết cho cô ấy rất nhiều thư, khi chia tay cô ấy trả lại anh rất nhiều món quà anh đã tặng, nhưng cô ấy vẫn giữ lại những bức thư đó.

Không ngờ tám năm sau, cô ấy lại trả thư cho anh.

Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy trái tim cô đơn tám năm lại bắt đầu đau.

Bởi vậy lúc đó anh không nói gì, cũng không mở tập tài liệu ra, không hề nhìn đã cất thẳng vào túi.

Anh vốn tưởng cô ấy thực sự chỉ đơn giản là trả lại đồ cho mình, mặc dù điều đó không hề cần thiết sau tám năm xa cách, hơn nữa hành vi đột ngột của cô ấy hơi kỳ lạ, nhưng khi đó anh không hề nghi ngờ gì.

Không ngờ lại là… Trác Thanh lấy tất cả tài liệu trong túi ra, đúng là những bức thư hồi đó anh viết cho cô ấy, nhưng trong những bức thư ấy còn có máy nghe lén loại nhỏ.

Mặc dù Trác Thanh đã nghĩ tới khả năng này từ lâu, nhưng khi tận mắt nhìn thấy kết quả này, trái tim anh vẫn đau nhói.

Tám năm, đã tám năm rồi họ cắt đứt mọi liên lạc, không ngờ hôm qua cô ấy lại xuất hiện trước mặt anh chỉ để lợi dụng anh.

Khoé môi Trác Thanh hiện lên một tiểu Ảnh giễu cợt, cô ấy được lắm, tám năm trước là vậy, bây giờ vẫn vậy. Lẽ nào ngoài lợi dụng ra, cô ấy không còn gì với anh sao?

Trác Thanh lấy máy nghe lén ra, nắm chặt trong tay, anh nắm quá chặt gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, trông cực kỳ đáng sợ.

Trác Thanh hơi nheo mắt lại muốn che giấu cảm xúc trong mắt, chỉ là dù anh nhắm mắt nhưng biểu cảm trên mặt vẫn không thể che giấu, đó là sự đau lòng không nói nên lời.

Anh không hiểu, thật sự không hiểu vì sao cô ấy lại đối xử với mình như thế?

Năm đó cô ấy theo đuổi anh để lợi dụng anh, bây giờ cô ấy vẫn lợi dụng anh, lần này thậm chí cô ấy còn lợi dụng anh để tính kế người anh em của anh.

Mà anh còn vô thức muốn bảo vệ cô ấy, còn nói dối người anh em của mình vì cô ấy.

Trác Thanh mở mắt sau đó lấy điện thoại ra, do dự một lát rồi vẫn gọi cho Đường Lăng. Anh cần cho Đường Lăng một lời giải thích, một câu trả lời thoả đáng.

“Anh cả, em xin lỗi.” Điện thoại vừa kết nối, Trác Thanh đã nói nhanh: “Máy nghe lén là em mang vào nhà họ Đường.”

“Ở trong tập tài liệu Viên Ngữ đưa cho em?” Mắt Đường Lăng hơi loé lên, sau đó làm rõ sự việc. Chuyện này rất quan trọng, cần phải tìm ra người giúp Đường Bách Khiêm trong nước, nếu không, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Anh ta không cho phép bất luận kẻ nào làm hại Thanh Thanh, tuyệt đối không được!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK