Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1381: ĐỪNG NGHĨ GIẤU TÔI (1

Đối với anh mà nói, nhất cử nhất động của cô, từng câu từng chữ của cô, một nụ cười của cô, đối với anh mà nói đều là rượu ngon, cũng là độc dược!!

Lâm Bối trừng to mắt nhìn anh, người này làm sao lại như vậy, chính anh không cần mặt mũi nữa thì thôi đi, anh còn bỗng nhiên vu khống cô như vậy.

Cô quyến rũ anh lúc nào? Cô làm sao có thể quyến rũ anh?!

Cô rõ ràng là không hề làm gì, hơn nữa cô tránh anh còn không kịp mà.

“Đừng nhìn tôi như thế, thật đấy, nếu không tôi…” Bên trong giọng nói của Đường Lăng mang theo mấy phần khàn khàn, căn bản chính cô cũng không biết dáng vẻ lúc này của cô mê người đến cỡ nào!!

“Anh cút đi, không biết xấu hổ.” Lâm Bối tức giận, toàn bộ gương mặt đỏ bừng, nhịn không được nhấc chân đá anh.

Đường Lăng cũng không ngại, ngược lại còn rất vui vẻ, trực tiếp cười khẽ một tiếng, anh đột nhiên tới gần, không quan tâm chân cô đang đá đạp lung tung, mà đè nửa người lên trên người cô.

Anh nhìn gương mặt của cô đang ở gần ngay trước mắt, đôi môi gần ngay trước mắt, âm thầm hít một hơi.

Đường đại thiếu anh muốn tiến hành theo từng bước, anh vẫn phải khống chế chính mình, không thể quá xúc động.

Ngón tay của anh xoa lên mặt của cô, từ lông mày cô, đến mắt của cô, chậm rãi dời xuống, cuối cùng ngón tay thon dài của anh rơi đến trên môi của cô: “Đừng khẩn trương, sẽ không bắt buộc em.” Mặc dù anh rất muốn, nhưng sẽ không miễn cưỡng cô, cho nên lúc này anh không tiếp tục hôn cô, anh sợ sẽ không khống chế nổi chính mình.

Lâm Bối liền giật mình, cô tin tưởng lời này của Đường Lăng, mặc dù cô không chỉ mắng Đường Lăng hèn hạ, không biết xấu hổ một lần ở trong lòng, nhưng cô biết, Đường Lăng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ép buộc phụ nữ.

Thời điểm trước kia ở nước Z, thời điểm ban đầu mặc dù anh kiên trì nói muốn cưới cô, mặc dù thái độ của anh lúc đó rất mạnh bạo, nhưng xưa nay anh không ép buộc cô bất cứ chuyện gì, thậm chí cuối cùng anh cũng lựa chọn buông tay, để cô rời đi.

Cho nên chỉ cần cô không đồng ý, chắc chắn Đường Lăng sẽ không làm ra chuyện quá mức.

Chỉ là cô nghĩ đến vừa rồi khi anh hôn cô, cô đã quên phản kháng, thậm chí cô còn…

Lâm Bối nghĩ tới những thứ này, mặt càng đỏ hơn, trong lòng không biết là tức giận hay là ngượng ngùng, lúc này gương mặt của Đường Lăng ở gần ngay trước mắt, không ngừng phóng đại, cô đột nhiên có chút không dám nhìn anh, không biết là chột dạ hay là vì điều gì, cô theo bản năng nhắm mắt lại.

Từ lúc còn rất nhỏ, cô đã nữ giả nam, trở về hoàng thất, là con gái nhưng lại giả trai, cô căn bản không khả năng, cũng không dám nói chuyện yêu đương, cho nên, ở phương diện tình cảm, cô hoàn toàn không có kinh nghiệm, thậm chí cô còn không dám tiếp nhận đồ vật ở phương diện này.

Cho nên, lúc này, cô đối mặt với Đường Lăng, thật sự là có chút không chống đỡ được.

Hơn nữa cô chưa từng yêu đương, cũng căn bản không biết loại tình huống này nên làm như thế nào, không nên làm thế nào.

Cô nhắm mắt lại kỳ thật xem như một loại trốn tránh theo bản năng, mặt khác cô căn bản cũng không suy nghĩ nhiều, căn bản cũng không nghĩ đến nhiều như vậy!!

Đường Lăng vốn dĩ sợ sẽ hù dọa cô, cho nên mới giải thích với cô, muốn cô an tâm, Đường Lăng vốn cho là cô nghe anh nói lời này sẽ thở phào một hơi, sẽ an tâm, thậm chí có thể sẽ thật vui vẻ.

Nhưng, dù thế nào Đường Lăng cũng không nghĩ tới cô sẽ phản ứng như vậy.

Giờ phút này cô giống như đang xấu hổ ngượng ngùng, đôi mắt khép hờ, lông mi thật dài chợt khẽ run, giống như một đóa hoa lo lắng bất an lại chờ người đến hái.

Đường Lăng thầm thở ra một hơi, hầu kết hoạt động, một đôi mắt vốn dĩ thâm thúy đen bóng đáng sợ, Đường Lăng thông minh như thế nào, coi như trước kia anh cũng chưa từng yêu đương, nhưng anh cũng biết rõ, lúc này, người phụ nữ này không phải bài xích, không phải kháng cự, mà càng giống như đang chờ mong.

Đường Lăng không nhịn được cười, anh dời ngón tay ở môi cô, sau đó hơi nghiêng về phía trước, môi của anh rơi vào trên môi của cô, nhẹ nhàng trằn trọc, khoé môi hơi cong của anh hoàn mỹ dán vào đôi môi của cô.

Thân thể Lâm Bối cứng đờ, mở to mắt, nhìn thấy gương mặt của Đường Lăng bởi vì quá gần mà phóng đại, trong lòng cô không hiểu sao lại thấy hoảng hốt, lại theo bản năng nhanh chóng nhắm mắt lại, lập tức cô lại cảm thấy không thích hợp, lại nhanh chóng mở mắt ra, nhưng vẫn cảm thấy không đúng… Lâm Bối cảm thấy mình sắp điên rồi, Lâm Bối rầu rĩ như thế đương nhiên đã quên làm những chuyện khác, tỉ như từ chối, tỉ như đẩy Đường Lăng ra.

Độ cong của khoé môi Đường Lăng không ngừng giương lên, phản ứng của cô đều rơi vào trong mắt của anh, anh có thể cảm nhận được cô đang khẩn trương, có thể cảm nhận được cô đang luống cuống, thậm chí có thể cảm nhận được cô đang bối rối, nhưng tuy vậy, cô không từ chối, thậm chí không tiếp tục đẩy anh ra như lúc trước.

Kết quả như vậy, khiến cho trong lòng Đường Lăng như nở hoa, đặc biệt tuyệt vời, thoải mái.

Anh cảm nhận được thân thể của cô chậm rãi buông lỏng, mềm mại, đến cuối cùng, tay của cô thậm chí còn kéo lại góc áo của anh.

Giờ phút này Đường Lăng rất muốn cô, nhưng anh vẫn cực lực khống chế chính mình, anh vừa mới nói sẽ không bắt buộc cô, mặc dù hiện tại cô không từ chối, nhưng anh biết, nếu như anh thật sự tiến thêm một bước, khẳng định cô sẽ bị doạ, cho nên vẫn phải tiến hành theo từng bước mới được!!

“Thích không?” Đường Lăng ngẩng đầu, nhìn đôi mắt vẫn đóng chặt như cũ của cô, giọng nói dịu dàng giống như có thể chảy ra nước.

Lâm Bối đột nhiên mở mắt ra, trong nháy mắt gương mặt cô đỏ như muốn nhỏ máu, cô trừng mắt nhìn anh, chỉ là giờ phút này bên trong đôi mắt cô có mấy phần mông lung, có mấy phần mê mang, nhìn không có nửa điểm uy hiếp, ngược lại càng giống như đang nũng nịu.

Con ngươi Đường Lăng hơi thẫm lại, hô hấp hơi dừng lại, sao có thể đáng yêu như thế, thật là muốn mạng.

Đường Lăng cảm giác nếu còn tiếp tục như vậy, anh thật sự có thể đưa mạng cho cô.

“Đứng lên đi, tôi đã gọi bữa sáng, cũng sắp đến rồi.” Đường Lăng dùng ý thức lớn nhất để khống chế lại chính mình, sau đó anh đứng lên trước, xuống giường.

Anh thật sự sợ nếu tiếp tục sẽ không khống chế nổi chính mình, anh biết lần này anh không thể gấp, hơn nữa hiện tại cũng không sớm, hẳn là cô đã đói bụng.

Lâm Bối nghe được rằng anh đã gọi bữa sáng, sắc mặt có chút biến đổi, trong nháy mắt vừa mới mê mang cũng biến mất, nhiều hơn mấy phần bối rối, khoảng thời gian này căn bản cô không thể ăn cơm ngon, bởi vì cô nghĩ tới ăn liền muốn nôn, mặc kệ là ăn cái gì, chỉ cần ngửi được mùi cơm liền muốn nôn, coi như ép buộc chính mình ăn một chút, ngay sau đó cũng sẽ phun ra.

Phản ứng nôn nghén của cô lợi hại như vậy, Đường Lăng lại thông minh như vậy, chờ chút nữa chắc chắn sẽ bị Đường Lăng phát hiện.

Chuyện đêm hôm đó ở nước Z, người khác không biết, nhưng Đường Lăng là người rõ ràng nhất, lúc trước Đường Lăng còn từng nhắc nhở cô chuyện có khả năng mang thai, cho nên nếu như phản ứng nôn nghén của cô còn nghiêm trọng như trước kia, chắc chắn Đường Lăng sẽ nghĩ tới.

Không được, tuyệt đối không thể để cho Đường Lăng phát hiện, tuyệt đối không thể!!

Cô rất rõ ràng thân phận của cô bây giờ, rất rõ ràng tình cảnh của cô bây giờ, nếu để cho người khác biết cô là con gái, chẳng những cô sẽ chết, mẹ cô cũng sẽ chết, quốc vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ, điều này không cần chất vấn!!

“Tôi không đói bụng, không ăn, tôi đi về trước.” Lâm Bối nhanh chóng đứng dậy, sửa sang lại quần áo một chút, sau đó tìm được băng vải của chính mình ở bên trên tủ đầu giường, sau đó cầm băng vải vội vàng muốn đi vào nhà vệ sinh.

“Ăn gì đó trước.” Đường Lăng thấy cô đột nhiên biến hóa, có chút kỳ quái, anh nhanh chóng đưa tay cầm cổ tay của cô: “Gần đây em gầy đi không ít, ăn bữa sáng rồi lại đi.”

Thời điểm đêm qua ôm cô vào khách sạn, anh đã phát hiện ra, hình như cô gầy hơn so với trước kia, buổi sáng hôm nay anh càng xác định điều này, lúc này mới chỉ gần hai tháng, người phụ nữ này đã giày vò khiến chính mình gầy như vậy, anh rất hoài nghi cô có ăn cơm ngon hay không.

“Tôi không đói bụng, không muốn ăn.” Lâm Bối sợ ngửi được hương vị đồ ăn liền sẽ không nhịn được mà nôn, cho nên, cô thật sự không dám ở lại chỗ này.

Lâm Bối dùng sức hất tay anh ra, Đường Lăng vốn không dùng lực, mà giờ phút này Lâm Bối dùng lực khá lớn vung tay ra, lập tức liền hất tay Đường Lăng ra, lúc này cô không ngượng ngùng như vừa rồi, không mê mang như lúc nãy, hoàn toàn khôi phục dáng vẻ lạnh lùng xa cách ngàn dặm như trước kia, còn có loại mâu thuẫn cùng bài xích kia.

Đường Lăng nhìn cô phản ứng như vậy, hơi híp mắt lại: “Ăn một bữa cơm mà thôi, em đang khẩn trương cái gì?”

Đường Lăng đương nhiên nhìn ra lúc này cô khẩn trương, thậm chí có thể nói là bối rối, Đường Lăng không rõ tại sao cô lại bối rối, nhưng chỉ là ăn bữa sáng, tối hôm qua bọn họ ngủ cũng đã ngủ, buổi sáng hôm nay anh hôn cũng đã hôn rồi, hơn nữa còn hôn không chỉ một lần, cuối cùng cô còn không từ chối.

Làm sao hiện tại chỉ ăn bữa sáng mà phản ứng của cô lại lớn như vậy.

Đường Lăng đương nhiên biết không thể nào là chuyện tránh hiềm nghi hay gì, bởi vì so sánh với chuyện lúc trước, cùng ăn sáng thật sự là việc nhỏ không đáng nhắc đến.

Đường Lăng không nghĩ ra tại sao cô lại phản ứng như vậy?

Đường Lăng cảm nhận được hình như cô đang giấu giếm gì đó, che giấu gì đó, tay của anh cầm cổ tay của cô một lần nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK