Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1195: CẬU BA DƯƠNG TUYÊN BỐ CÔNG KHAI (2)

Đường Minh Hạo ra ngoài tìm tài xế.

“Tổng giám đốc, tất cả thủ tục đã hoàn thành, hợp đồng đã đưa tới.” Thư ký Lưu mang tài liệu của luật sư đã đưa đi vào văn phòng đến trước mặt Dương Tầm Chiêu.

Dương Tầm Chiêu nhận lấy rồi mở ra, sau đó anh nhanh chóng nhìn một lần, trầm giọng lên tiếng: “Ừ.”

“Tổng giám đốc, có rất nhiều phóng viên tới, hợp đồng cũng đã có, sắp đến giờ rồi, phóng viên đang chờ ở dưới lầu, có cần tôi sắp xếp bọn họ vào phòng khách…” Thư ký Lưu nhìn đồng hồ, còn khoảng mười phút nữa là đến thời gian tổng giám đốc nói, thư ký Lưu cảm thấy cần sắp xếp phóng viên.

“Không cần, ở ngay dưới lầu công ty.” Dương Tầm Chiêu cắt ngang lời thư ký Lưu nói, Dương Tầm Chiêu đã tính toán xong mọi thứ.

“Ở ngay dưới lầu có phải không được ổn hay không?” Thư ký Lưu hơi giật mình, có ai tổ chức họp báo ở dưới lầu công ty chứ?

Nhưng thư ký Lưu nhìn vẻ mặt của tổng giám đốc thì nuốt xuống lời muốn nói.

Dương Tầm Chiêu ngồi trên ghế trên, hơi híp mắt lại, anh dựa vào lưng ghế ngồi không nói chuyện.

Thư ký Lưu đứng bên cạnh cũng không dám nhiều chuyện.

Toàn bộ văn phòng vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy rõ tiếng hít thở.

Thời gian dần trôi qua, ngày càng gần đến thời gian Dương Tầm Chiêu hẹn với phóng viên, Dương Tầm Chiêu vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích, anh vẫn nhắm mắt, che giấu sự u ám làm cho người khác sợ hãi mà thay bằng sự bình tĩnh, chín chắn, không chút gợn sóng.

Thư ký Lưu thấy đã đến giờ, nhưng lại không dám quấy rầy tổng giám đốc.

Nhưng đúng lúc này điện thoại của Dương Tầm Chiêu lại vang lên, Dương Tầm Chiêu mở mắt ra nhìn màn hình hiển thị, hai mắt anh lóe lên, xem ra Tào Du đã làm xong.

Dương Tầm Chiêu cầm điện thoại nghe máy.

“Anh ba, em đã làm xong rồi, bây giờ em đang đưa đến cho anh, khoảng năm phút nữa là đến, hiện tại anh đang ở công ty sao?” Có lẽ cậu năm Tào đang ở trên đường nên có chút ồn ào.

“Ừ, cậu đưa đến dưới lầu công ty, tôi ở dưới lầu chờ cậu.” Dương Tầm Chiêu dặn dò một câu, sau đó cúp điện thoại.

Sau khi Dương Tầm Chiêu cúp điện thoại thì đứng lên, anh lập tức đi ra ngoài: “Đi thôi.”

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, cũng nên bắt đầu rồi hoặc là phải nói cũng nên kết thúc thôi!!

“Vâng.” Thư ký Lưu trả lời rồi đi theo, thư ký Lưu đi phía sau nhìn bóng lưng thẳng tắp của tổng giám đốc thì không nhịn được thở dài trong lòng, bóng lưng của tổng giám đốc vẫn thẳng tắp nhưng hiện tại anh ta cảm thấy đau lòng.

Dương Tầm Chiêu vào thang máy riêng xuống lầu một, phóng viên vây quanh bên ngoài công ty, nhưng trước đó thư ký Lưu nói phóng viên chờ ở bên ngoài, Dương Tầm Chiêu nói sẽ tổ chức họp báo ở đó, cho nên thư ký Lưu để bảo vệ duy trì trật tự, ngăn phóng viên ở bên ngoài.

Nhưng Dương Tầm Chiêu vừa xuất hiện, phóng viên lập tức phát hiện, cả đám phóng viên đều muốn chen vào bên trong, muốn được phỏng vấn trực tiếp.

“Đừng đẩy nữa, đừng chen lấn vào bên trong, tổng giám đốc của chúng tôi nói sẽ tổ chức họp báo ở bên ngoài, mọi người chen vào cũng vô dụng.” Bảo vệ vừa cản phóng viên vừa dùng loa thông báo.

Nhưng dưới tình huống này thì làm sao phóng viên có thể nghe lời bảo vệ chứ, cả đám vẫn muốn chen vào.

Cũng may lúc này Dương Tầm Chiêu đã đi tới, anh đi ra công ty, phóng viên vây quanh anh ở cửa rối rít đưa micro trong tay đến trước mặt Dương Tầm Chiêu, bắt đầu đặt câu hỏi.

“Tổng giám đốc Dương, không biết hôm nay anh tổ chức họp báo công bố chuyện quan trọng gì?”

“Tổng giám đốc Dương, có phải anh muốn nói chuyện đính hôn với công chúa Quỷ Vực Chi Thành đúng không?”

“Tổng giám đốc Dương, ông cụ Dương vừa tổ chức họp báo công bố chuyện kết hôn của anh, anh muốn đồng ý với ông cụ Dương sao?”

“Tổng giám đốc Dương, xin hỏi anh và công chúa của Quỷ Vực Chi Thành quen biết nhau thế nào? Hai người ở bên nhau lúc nào?”

“Tổng giám đốc Dương, nghe nói sáng nay anh ném công chúa Quỷ Vực Chi Thành ra ngoài cửa Dương Thị, nhưng không bao lâu sau hai người lại đính hôn, xin hỏi tổng giám đốc Dương, hai người đang chơi trò tình thú gì?”

Dương Tầm Chiêu không thể nào trả lời câu hỏi của phóng viên vào lúc này, nhưng toàn bộ cửa đã bị chặn nên Dương Tầm Chiêu không thể đi ra ngoài, chỉ có thể dừng bước lại.

Thư ký Lưu nghe phóng viên hỏi thì không nhịn được nhíu mày lại, đám phóng viên này có ngốc hay không, sao lại hỏi vấn đề ngu ngốc này chứ.

“Hôm nay tổng giám đốc của chúng tôi thật sự có chuyện rất quan trọng muốn công bố với mọi người, tổng giám đốc sẽ công bố ở bên ngoài công ty, mong mọi người nhường đường một chút cho tổng giám đốc của chúng tôi đi ra ngoài, hiện tại tổng giám đốc không thể đi ra ngoài nên không thể công bố được.” Thư ký Lưu đi đến phía trước cầm loa nói.

Bọn họ là phóng viên nên biết rõ thư ký Lưu là cánh tay đắc lực của Dương Tầm Chiêu, đôi khi lời nói của thư ký Lưu đại diện cho ý của Dương Tầm Chiêu.

Mọi người nghe thư ký Lưu nói như vậy, tuy rằng mọi người cảm thấy cậu ba Dương tổ chức họp báo ở bên ngoài công ty có chút kỳ lạ nhưng vẫn tránh đường.

Lúc này Dương Tầm Chiêu mới đi ra ngoài.

Mặc dù phóng viên nhường đường cho Dương Tầm Chiêu nhưng vẫn cố gắng chen lên phía trước, cho nên con đường rất hẹp, miễn cưỡng cho Dương Tầm Chiêu đi ra.

Dù sao hôm nay bọn họ không chỉ mời mấy công ty truyền thông lớn mà còn các công ty nhỏ, cho nên trật tự có chút hỗn loạn, tình hình không dễ khống chế.

Dương Tầm Chiêu không quan tâm điều này lắm, anh không thay đổi sắc mặt, chậm rãi đi ra ngoài.

“Tổng giám đốc Dương, xin hỏi rốt cuộc anh muốn công bố chuyện quan trọng gì? Anh có thể tiết lộ một chút cho chúng tôi được không…” Có phóng viên sốt ruột lại không nhịn được hỏi.

“Mọi người đừng nóng vội, tổng giám đốc của chúng tôi sẽ lập tức công bố, mọi nhường đường một chút, không cần chen lấn, đừng ảnh hưởng đến trật tự.” Thư ký Lưu cố duy trì trật tự, sợ phóng viên xô đẩy tổng giám đốc nhà mình.

Nhưng thư ký Lưu lo lắng có chút dư thừa, phóng viên nóng vội thế nào cũng không dám xô đẩy Dương Tầm Chiêu, phóng viên cũng chỉ đưa micro đến trước mặt Dương Tầm Chiêu hỏi một ít chuyện.

Lúc cậu năm Tào cầm giấy tờ đến nhìn thấy khung cảnh này thì lập tức khiếp sợ: “Mẹ nó, chuyện gì xảy ra vậy? Tất cả phóng viên ở thành phố A đều chạy tới sao? Khung cảnh này thật là lớn.”

Bởi vì có quá nhiều phóng viên vây quanh nên cậu năm Tào không chen vào được, hơn nữa quá nhiều người và camera cản trở, cậu năm Tào không nhìn thấy Dương Tầm Chiêu.

Nhưng cậu năm Tào xem tình hình này thì chắc chắn anh ba đã đi xuống, nếu không thì những phóng viên này không thể nào kích động như vậy.

Cậu năm Tào cầm giấy tờ muốn chen vào, nhưng đều bị những phóng viên điên cuồng này đẩy ra.

“Anh ba, anh ba, em tới rồi nhưng em không vào được.” Cậu năm Tào chỉ có thể lớn tiếng kêu, tuy rằng tình hình rất hỗn loạn, khung cảnh ồn ào, nhưng cậu năm Tào vừa nói ra vẫn động đến nhiều người.

Dương Tầm Chiêu cũng nghe thấy giọng của cậu năm Tào, Dương Tầm Chiêu nhìn thư ký Lưu thấp giọng nói: “Để Tào Du vào đây.”

Thật ra Dương Tầm Chiêu càng muốn thư ký Lưu lấy giấy tờ trong tay cậu năm Tào, sau đó để Tào Du trở về, nhưng Dương Tầm Chiêu biết rõ từ trước đến nay Tào Du vô cùng tò mò, dưới tình huống này Tào Du chắc chắn không rời đi.

“Làm phiền mọi người nhường đường cho cậu năm Tào đi vào, cậu năm Tào có chuyện rất quan trọng.” Thư ký Lưu cầm lấy loa nói, thư ký Lưu biết dưới tình huống này không có cách nào khác, chỉ có thể dùng loa nhỏ này.

Các phóng viên nghe nói cậu năm Tào cũng tới thì càng tò mò: “Hả, sao cậu năm Tào lại đến? Cậu ba Dương tổ chức họp báo có liên quan đến cậu năm Tào sao?”

Mọi người tò mò muốn biết vì sao lúc này Cậu năm Tào lại đến đây, cho nên rối rít nhường đường cho cậu năm Tào đi vào.

“Anh ba, khung cảnh này thật là lớn.” Cậu năm Tào đi đến trước mặt Dương Tầm Chiêu thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, xem ra anh không định kéo dài thời gian.

“Anh ba, bây giờ em đưa giấy chứng nhận cho anh luôn hay là đợi lát nữa?” Cậu năm Tào tới trước mặt Dương Tầm Chiêu rồi thấp giọng hỏi một câu, bởi vì ở đây có quá nhiều phóng viên nên cậu năm Tào cũng không biết Dương Tầm Chiêu muốn làm gì, vì vậy anh ta không thể tự quyết định.

Cậu năm Tào nghĩ xem có cần tránh đi một chút hay không.

“Hiện tại cậu đưa cho thư ký Lưu.” Nhưng Dương Tầm Chiêu không định tránh né, anh nói cậu năm Tào lấy giấy chứng nhận giao cho thư ký Lưu, chuyện đã đến mức này thì anh cảm thấy không có gì phải né tránh!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK