Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1365: GIEO GIÓ GẶT BÃO (1)

“Cuối cùng cô cũng dám xuất hiện.” Mẹ Trác cố gắng phớt lờ áp lực mà ánh mắt Hàn Nhã Thanh mang đến, đương nhiên câu này của bà ta cũng là chỉ trích!

Bà cụ Đường nghe câu này xong sắc mặt tái xanh vì tức giận, sao Thanh Thanh nhà bà lại không dám xuất hiện? Người làm sai rõ ràng là Trác Hiểu Lam nhà họ, Thanh Thanh rõ ràng là nạn nhân.

Bà cụ Đường không hiểu sao mẹ Trác có thể nói được câu này.

Vẻ mặt Hàn Nhã Thanh không thay đổi, cô còn chẳng thèm nhìn mẹ Trác, sau khi đến cầu thang thì vừa vặn đứng trước mặt bà ta.

“Cô nói đi, cô nhốt Lam Lam nhà chúng tôi ở đâu? Rốt cuộc cô muốn làm gì Lam Lam? Các người làm vậy là phạm pháp, đây là hành vi của bọn ăn cướp.” Bây giờ đã hoàn toàn vạch mặt nên mẹ Trác cũng chẳng giả vờ khách sáo nữa. Từ sau khi biết những chuyện ngày hôm qua, ba mẹ Trác đã biết không thể giao lưu thân thiết với nhà họ Đường được nữa.

“Ai là bọn cướp? Tôi thấy ông bà mới là cướp.” Bà cụ Đường vốn đã có tính nóng nảy, bây giờ bà không nhịn được nữa, mẹ Trác thật sự quá đáng quá.

“Các người bắt Lam Lam nhà chúng tôi, không biết đã nhốt Lam Lam ở nơi nào, các người không phải cướp thì là gì?” mẹ Trác lúc này cảm thấy mình rất đúng, vậy nên nói rất lớn.

“Rõ ràng các người đang chột dạ, các người muốn hại Lam Lam, nếu các người không hổ thẹn thì thả Lam Lam ra đi, đối chất cùng Lam Lam nhà chúng tôi.” Mẹ Trác nhìn chằm chằm Hàn Nhã Thanh, khí thế ép buộc cực kỳ rõ ràng.

“Bà Trác muốn gặp Trác Hiểu Lam có thể đến thẳng đồn cảnh sát.” Hàn Nhã Thanh nhìn bà ta với ánh mắt rất lãnh đạm, giọng nói rất nhẹ, cô không muốn nói nhiều lời thừa thãi với loại người như bà ta, nhưng bây giờ bà ta đang làm loạn ở nhà họ Đường, làm loạn khiến ông bà cụ Đường không được yên tĩnh, cô không thể mặc kệ.

“Cái gì? Câu này của cô có ý gì?” Bà Trác vốn định chất vấn, đột nhiên nghe thấy câu này của Hàn Nhã Thanh nên nhất thời không hoàn hồn kịp.

“Ý cô là bây giờ Lam Lam đang ở đồn cảnh sát?” Ba Trác phản ứng nhanh hơn, lập tức bắt được trọng điểm trong lời Hàn Nhã Thanh.

“Bây giờ Lam Lam thật sự đang ở đồn cảnh sát?” Mẹ Trác cũng phản ứng lại, trên mặt là vẻ vui mừng. Lam Lam ở đồn cảnh sát vẫn tốt hơn bị Dương Tầm Chiêu nhốt, ít nhất bọn họ có thể gặp Lam Lam.

“Ông bà có thể đi được rồi.” Hàn Nhã Thanh không trả lời câu hỏi của mẹ Trác, hành vi chửi bới như mụ đàn bà đanh đá vừa nãy của bà ta khiến bà cụ Đường đến giờ vẫn còn giận, Hàn Nhã Thanh cũng không cần phải khách sáo với bọn họ.

Bà Trác rất bất mãn khi nghe thấy giọng điệu đuổi người của Hàn Nhã Thanh: “Tại sao các người lại đưa Lam Lam đến đồn cảnh sát? Lam Lam đâu có sai, rõ ràng các người đã gài bẫy nó.”

Hàn Nhã Thanh lười nói nhảm với họ, lúc này nghe bà Trác đổi trắng thay đen, lại thấy bà cụ Đường đã tức xanh mặt, ánh mắt Hàn Nhã Thanh hơi trầm xuống: “Bà Trác yên tâm, vào đồn cảnh sát cùng Trác Hiểu Lam còn có tất cả bằng chứng về những việc cô ta đã làm.” Hàn Nhã Thanh dừng lại một chút, đôi mắt liếc nhìn qua ba mẹ Trác, sau đó mới chậm rãi bổ sung thêm: “Sau này ông bà muốn gặp Trác Hiểu Lam có thể gặp nhau trong tù.”

Hàn Nhã Thanh vốn không muốn để ý đến họ, nhưng bọn họ thật sự quá đáng quá, đương nhiên những gì cô nói lúc này cũng là sự thật. Lúc trước Dương Tầm Chiêu đã gọi cho cô, nói rằng đã đưa Trác Hiểu Lam vào đồn, cũng đã có đủ bằng chứng, nhưng chứng cứ đó đủ để cô ta ngồi tù cả đời.

“Cô nói vớ vẩn, nói lung tung, Lam Lam nhà chúng tôi không hại cô, là cô hại Lam Lam. Tôi phải kiện các người, tôi phải tìm luật sư kiện các người.” Bà Trác không chấp nhận được việc con gái mình làm sai, nhưng lại càng không chấp nhận được việc con gái mình sẽ phải ngồi tù.

Cho dù Lam Lam thật sự làm sai, với địa vị và năng lực của nhà họ Trác, bọn họ nhất định sẽ tìm cách, không thể để Lam Lam ngồi tù.

“Xin cứ tự nhiên.” Vẻ mặt Hàn Nhã Thanh lãnh đạm, không có quá nhiều phản ứng, cô quá rõ năng lực của Dương Tầm Chiêu, nếu anh đã giao Trác Hiểu Lam cho cảnh sát và nói với cô Trác Hiểu Lam sẽ bị nhốt cả đời thì sẽ không có khả năng khác.

Cho dù nhà họ Trác có mời luật sư giỏi đến mấy cũng không có ích gì, đương nhiên nếu nhà họ Trác muốn dùng quan hệ để giải cứu Trác Hiểu Lam, vậy lại càng không thể.

Dương Tầm Chiêu không phải người hiền lành!

“Đi thôi, chúng ta đi gặp Lam Lam trước, hỏi xem là có chuyện gì.” Ba Trác vẫn lý trí hơn mẹ Trác.

“Có gì để hỏi chứ, rõ ràng là họ hãm hại Lam Lam, bây giờ ông đi tìm luật sự, phải tìm luật sư giỏi nhất, chúng ta kiện họ chắc chắn chúng ta sẽ thắng.” Mẹ Trác trước đó còn nói gặp Trác Hiểu Lam hỏi rõ trước, bây giờ lại chắc chắn rằng Hàn Nhã Thanh hãm hại Trác Hiểu Lam.

“Đi, đi, mau đi đi, các người muốn kiện thì kiện, muốn đâm đơn thì đâm đơn.” Bà cụ Đường thật sự chưa từng gặp ai đổi trắng thay đen, không nói lý lẽ như vậy, hai người này có thể so sánh với ông bà cụ Dương.

“Đi thôi, đừng nói nữa.” Ba Trác vội kéo mẹ Trác đang định nói gì đó lại, mục đích hôm nay bọn họ đến là để Dương Tầm Chiêu thả Lam Lam ra, bây giờ mục đích đã đạt được, không cần phải khiến mọi chuyện quá khó xử.

“Hừ.” Mẹ Trác vẫn tức giận khịt mũi, sau đó mời đi cùng ba Trác.

“Hai người này sao có thể như vậy chứ?” Sắc mặt bà cụ Đường lúc này vẫn hơi tái, hiển nhiên bà rất tức giận.

“Không cần tức giận vì họ, sự việc đã bày ra đó, họ cũng không đổi trắng thay đen được. Không phải Thanh Thanh đã nói Trác Hiểu Lam đã bị đưa vào đồn cảnh sát và có đủ chứng cứ rồi sao? Trác Hiểu Lam phạm tội chắc chắn sẽ phải chịu phạt, cho dù họ có kiêu ngạo, phách lối hơn nữa cũng không có ích gì.” Ông cụ Đường cũng không ngờ lại thế này, nhưng những chuyện Trác Hiểu Lam đã làm, dù hai người kia có làm loạn nữa cũng vô ích.

“Vừa rồi họ nói tìm luật sự để kiện, nếu bọn họ chỉ dựa vào những quan hệ bình thường mà kiện thì chúng ta không sợ, chỉ sợ họ giở trò sau lưng, đến lúc đó liệu…” Bà cụ Đường nghĩ đến tác phong vừa rồi của ba mẹ Trác, trong lòng thực sự hơi lo lắng.

“Chuyện này bà không cần phải lo, Dương Tầm Chiêu làm việc mà bà còn không yên tâm? Dương Tầm Chiêu có thể để họ đổi trắng thay đen, có thể để họ đảo lộn trái phải sao? Dương Tầm Chiêu có thể để Thanh Thanh chịu uất ức sao?” Ông cụ Đường bật cười, câu này của ông có thể nói là đã cực kỳ tin tưởng năng lực của Dương Tầm Chiêu.

“Ừm, ông nói đúng.” Cuối cùng vẻ mặt bà cụ Đường cũng dịu đi, bà biết rõ năng lực của Dương Tầm Chiêu, càng biết rõ sự bảo vệ của Dương Tầm Chiêu với Thanh Thanh.

“Lam Lam thật sự đã vào đồn cảnh sát rồi sao? Liệu có phải Hàn Nhã Thanh lừa chúng ta không?” Mẹ Trác ra khỏi nhà tổ nhà họ Đường rồi đột nhiên hơi lo lắng: “Tôi nghe nói Hàn Nhã Thanh đó rất xảo quyệt, người nhà họ Đường đó ai cũng đều tinh ranh.”

“Chắc không phải lừa chúng ta đâu.” Ba Trác cảm thấy điều mẹ Trác lo lắng không có thể xảy ra lắm, nhưng để an toàn, ông ta vẫn lấy điện thoại ra: “Để tôi gọi điện hỏi xem.”

“Dúng, đúng, ông mau hỏi đi, mau hỏi đi.” Mẹ Trác liên tục thúc giục.

Ba Trác lập tức gọi điện, câu trả lời ông ta nhận được quả nhiên là Trác Hiểu Lam đã bị đưa vào đồn, hơn nữa đúng như lời Hàn Nhã Thanh, đã có đủ bằng chứng để kết tội Trác Hiểu Lam, vậy nên bây giờ Trác Hiểu Lam đã bị cảnh sát khống chế.

“Thế nào? Tình hình thế nào?” Mẹ Trác thấy vẻ mặt ba Trác không đúng, nghĩ rằng Hàn Nhã Thanh lừa họ: “Có phải Hàn Nhã Thanh lừa chúng ta không? Có phải Lam Lam không ở đồn cảnh sát không? Tôi biết ngay Hàn Nhã Thanh rất xảo quyệt mà…”

Bà Trác nói rồi muốn xông vào nhà họ Đường một lần nữa để tính sổ với Hàn Nhã Thanh.

“Đúng là Lam Lam đang ở đồn cảnh sát, nhưng phó cục trưởng Lý nói Dương Tầm Chiêu đã đưa ra rất nhiều bằng chứng bất lợi cho Lam Lam, vậy nên bây giờ cảnh sát chỉ có thể nhốt Lam Lam lại.” Khi ba Trác nói lời này, vẻ mặt đã trầm xuống.

Ông ta thật sự không ngờ cảnh sát đã nhốt Lam Lam lại.

“Cái gì? Tại sao họ lại nhốt Lam Lam? Ai có thể đảm bảo những bằng chứng Dương Tầm Chiêu đưa ra là thật? Không được, chúng ta phải kiện, chúng ta phải cứu Lam Lam.” Mẹ Trác lúc này đã sốt ruột, nhưng bà ta vẫn tin con gái mình không thể làm sai được.

“Bây giờ tôi sẽ bảo các luật sự của công ty đến, Lam Lam là con gái chúng ta, tôi phải cứu nó.” Ba Trác lập tức gọi điện thông báo cho các luật sư của công ty. Bây giờ Trác Hiểu Lam đã bị đưa vào đồn cảnh sát, đã bị cảnh sát bắt chuyện này chắc chắn không thể giấu được nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK