Mục lục
Cô vợ thần bí muốn chạy đâu – Hàn Nhã Thanh (full) – Truyện tác giả: Mạch Hạ Du Trúc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1232: KHÍ THẾ CỦA ĐƯỜNG MINH HẠO QUÁ MẠNH (1)

Thằng nhóc này nói rất có đạo lý, sau khi ông cụ Dương ngất xỉu có rất nhiều chuyện đã xảy ra, sau khi ông cụ Dương ngất xỉu có nhiều chuyện thật sự rất kỳ lạ. Giờ phút này các phóng viên cũng đều nghiêng về phía Đường Minh Hạo.

Bọn họ đều bắt đầu nói giúp Đường Minh Hạo, thứ nhất là bọn họ bị năng lực của Đường Minh Hạo chinh phục, bị khí thế của Đường Minh Hạo ảnh hưởng, thứ hai là sự thật đúng là như thế, tất cả mọi người đều là người thông minh, sự tình đến mức này mọi người còn có cái gì không rõ nữa đâu.

Tuy rằng bọn họ vẫn hơi kiêng kỵ nhà họ Dương, đối với ông cụ Dương và bà cụ Dương cũng hơi kiêng kỵ, nhưng tin tức mà bọn họ muốn báo cáo cũng không thể toàn bộ đều là giả.

Hơn nữa thằng nhóc này vẫn là cậu chủ nhỏ của Diêm Môn, bọn họ cũng không dám công khai đối đầu với cậu chủ nhỏ của Diêm Môn, cho nên bọn họ vẫn lựa chọn báo cáo tin tức chân thật nhất.

“Bà Dương, xin vui lòng giải thích chuyện này.” Đương nhiên, cũng có phóng viên cẩn thận hơn, anh ta để Bà cụ Dương giải thích, cũng là muốn nghe bà cụ Dương nói như thế nào, nếu bà cụ Dương có thể xoay chuyển chuyện này, bọn họ vẫn có thể dựa theo lời bà cụ Dương nói đi báo cáo.

Dù sao những lời bà cụ Dương nói, bọn họ chỉ là báo cáo ra ngoài, cũng không tính là làm giả.

“Bà Dương nên giải thích rõ ràng mục đích của bà khi làm như vậy một chút, bà Dương cố ý làm to chuyện ông Dương bị ngất xỉu, rốt cuộc là vì cái gì?” Đường Minh Hạo lại chuyển hướng sang bà cụ Dương một lần nữa, lần này thằng nhóc cũng không vội phân tích, lần này nó cho bà cụ Dương một cơ hội để giải thích, nó cũng muốn xem bà cụ Dương sẽ nói như thế nào.

Nếu là bà cụ Dương nhận ra sai lầm của mình, thừa nhận chuyện mình đã làm, trả lại sự trong sạch cho Dương Tầm Chiêu, nó có thể cứ như vậy quên đi chuyện này.

Ông cụ Dương và bà cụ Dương hoàn toàn không quan tâm đến tình cảm gia đình, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều lạnh lùng, nhẫn tâm như ông cụ Dương và bà cụ Dương.

Giờ phút này, ở nhà họ Đường, mấy người đều đang xem truyền hình trực tiếp.

“Bé Minh Hạo thật sự là quá tuyệt vời, nói thật tốt, mọi người nhìn bà cụ Dương bị bé Minh Hạo của chúng ta làm cho một chữ cũng không nói nên lời, khuôn mặt xanh mét, tôi muốn xem lần này bà cụ Dương còn ngụy biện như thế nào nữa.” Ánh mắt của bà cụ Đường thẳng tắp, nhìn chằm chằm video trực tiếp, trên khuôn mặt lộ rõ sự phấn khích, biểu hiện của bé Minh Hạo nhà bà thật sự quá tốt, tuy rằng lúc trước bà tin tưởng Minh Hạo nhà bà chưa biết chừng có thể giải quyết chuyện này, nhưng bà cũng không ngờ bảo bối nhà bà lại lợi hại như vậy.

Dáng vẻ tư duy phân tích rất rõ ràng, logic rõ ràng, có thể nói hoàn mỹ tìm không ra khuyết điểm, hơn nữa khí thế cũng rất tốt, bà cụ Đường nhìn đến mức hai mắt tỏa sáng.

“Minh Hạo là một đứa bé có tâm.” Ông cụ Đường nhẹ nhàng thở ra một hơi, ông cụ Đường hiển nhiên nghĩ sâu xa hơn bà cụ Đường, ông cụ Đường nhìn ra dụng tâm lương khổ của Đường Minh Hạo.

Đường Minh Hạo hiển nhiên là muốn cho bà cụ Dương một cơ hội.

Bất kể Đường Minh Hạo làm như vậy là vì Dương Tầm Chiêu, hay là vì lý do khác, đều chứng minh đây là một đứa trẻ đặc biệt có tâm.

“Minh Hạo nhà ta đương nhiên là một đứa trẻ có tâm, Minh Hạo nhà ta là người hiểu chuyện nhất, quan tâm đến thân thể tôi nhất, cũng là người đau lòng nhất.” Bà cụ Đường hiển nhiên không nghĩ nhiều, bà chỉ là đơn thuần khen Minh Hạo.

Ông cụ Đường không nói thêm gì nữa, mà đưa mắt nhìn về phía Dương Tầm Chiêu, nguyên nhân chính khiến Đường Minh Hạo làm như vậy khẳng định vẫn là vì Dương Tầm Chiêu, Dương Tầm Chiêu chắc là có thể hiểu được tấm lòng của Đường Minh Hạo chứ?

“Cháu hiểu.” Dương Tầm Chiêu sao có thể không hiểu, anh nghe thấy Đường Minh Hạo yêu cầu bà cụ Dương giải thích là đã hiểu được dụng ý của Đường Minh Hạo.

Giờ phút đó, tâm trạng của cậu ba nhà họ Dương rất phức tạp, con trai anh, anh vốn tưởng rằng vẫn luôn bài xích anh, không muốn nhận làm con trai anh, không ngờ lại suy nghĩ vì anh ở khắp mọi nơi.

Từ sau khi mẹ của anh bỏ đi năm chín tuổi, anh đã học được cách sống độc lập, học được cách mặc kệ chuyện gì cũng một mình gánh vác, anh cũng hiểu rằng nhà họ Dương không có ai chân chính quan tâm đến anh từ lâu, cho nên anh cũng đã không còn quá nhiều hy vọng xa vời vào bên kia từ lâu.

Hôm nay, con trai anh suy nghĩ như vậy, anh chỉ cảm thấy đôi mắt hơi cay cay, trong lòng cảm thấy hơi chua xót, đó là một loại cảm giác chưa từng có.

“Ừ, cậu hiểu là tốt rồi, mặc dù Minh Hạo dù rất hiểu chuyện, nhưng cũng rất nhạy cảm, chờ sau khi thằng nhóc trở về, cậu và nó tán gẫu, giữa ba con hai người cần phải nói chuyện rõ ràng một chút.” Ông cụ Đường thật sự đau lòng, ông cụ Đường quả thật không muốn nhìn thấy hai ba con lại tiếp tục lạnh nhạt với nhau.

Bây giờ Dương Tầm Chiêu và nhà họ Dương không còn quan hệ gì nữa, cho dù biểu hiện bên ngoài của Dương Tầm Chiêu có mạnh mẽ hơn nữa, nhưng trong lòng khẳng định cũng sẽ khó chịu, Minh Hạo lúc này nhất định sẽ mềm lòng, đây là cơ hội tốt để ba con bọn họ cải thiện quan hệ.

“Vâng.” Dương Tầm Chiêu trầm giọng đồng ý, lúc trước anh vẫn cho rằng Đường Minh Hạo bài xích anh, không muốn tiếp nhận anh, hơn nữa anh cũng không có kinh nghiệm, anh còn lo lắng Minh Hạo sẽ trách anh, trách anh mấy năm nay không ở bên cạnh bọn họ.

Cho nên Dương Tầm Chiêu vẫn không biết phải nói chuyện với Đường Minh Hạo như thế nào.

Hiện tại nhìn thấy Đường Minh Hạo suy nghĩ cho anh như vậy, anh đương nhiên phải nghĩ biện pháp ở chung với con trai thật tốt, đó chính là con trai của anh, con ruột, hơn nữa tuyệt đối là niềm kiêu ngạo của anh.

Hàn Nhã Thanh dạy hai đứa con rất tốt, rất hiểu chuyện, rất chu đáo, rất hiểu lòng người.

“Ông đang nói về chuyện gì đấy?” Bà cụ Đường tuy rằng đang xem video, nhưng vẫn nghe được ông cụ Đường và Dương Tầm Chiêu nói chuyện, bà cụ Đường nhìn về phía ông cụ Đường, hơi khó hiểu, hỏi một câu.

“Tôi nói Minh Hạo là một đứa trẻ ngoan.” Ông cụ Đường cũng không giải thích quá nhiều, bởi vì ông cụ Đường biết, Đường Minh Hạo tuy rằng muốn cho bà cụ Dương một cơ hội, nhưng chỉ sợ bà cụ Dương chưa chắc sẽ nắm chắc cơ hội này.

“Minh Hạo vốn là một đứa trẻ ngoan, cái này còn cần ông nói hay sao?” Tuy rằng có đôi khi bà cụ Đường không nghĩ sâu xa như ông cụ Đường, nhưng cũng không dễ bị lừa gạt như vậy. Bà cụ Đường biết ông cụ Đường không nói cho bà biết sự thật, tuy nhiên bà cụ Đường cũng không có ý định tiếp tục truy vấn.

Ông không có ý định nói cho bà biết, vậy nhất định là có đạo lý của ông, nếu ông không nói cho bà biết, vậy bà sẽ không muốn biết.

Ánh mắt của Dương Tầm Chiêu chợt lóe, Đường Minh Hạo quả thật là một đứa trẻ tốt, nhưng Dương Tầm Chiêu biết, bà cụ Dương nhất định sẽ làm Đường Minh Hạo thất vọng.

Mấy năm nay, Dương Tầm Chiêu đã quá hiểu bà cụ Dương.

“Tôi không biết người xúi giục đứa trẻ này là ai, nhưng rõ ràng là người xúi giục đứa trẻ này quá độc ác…” Trong phòng bệnh, bà cụ Dương cũng không giải thích chuyện ông cụ Dương ngất xỉu, bởi vì bà cụ Dương rất rõ ràng, chuyện ông cụ Dương ngất xỉu, mọi người ở đây đều đã nhìn ra.

Từ lúc Đường Minh Hạo lau sạch màu trên miệng ông cụ Dương, sự việc cũng đã lộ ra, hơn nữa Đường Minh Hạo vừa mới giải thích, chỉ sợ người ngu ngốc cũng có thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Mà vừa rồi lại có phóng viên phát sóng trực tiếp, bây giờ không chỉ có mấy phóng viên này biết chuyện, chắc cũng đã có rất nhiều người biết.

Bà cụ Dương biết loại tình huống này, cho dù bà ta có che giấu như thế nào khẳng định cũng không thể che giấu được, nếu giờ phút này bà ta vẫn tranh cãi chuyện ông cụ Dương ngất xỉu, vậy còn có thể bị người ta nói là bà ta đang nói dối.

Bà ta tuyệt đối không thể phạm sai lầm như vậy, cho nên giờ phút này bà cụ Dương tuyệt đối không nhắc tới chuyện ông cụ Dương ngất xỉu, mà là tiếp tục chất vấn Đường Minh Hạo.

“Bà cụ Dương này, thật sự là quá đáng, đến lúc này không ngờ bà ta còn muốn đánh một cái cào một cái, không ngờ còn đang xúc phạm Nhã Thanh của chúng ta.” Bà cụ Đường vốn đang hưng phấn, giờ phút này nghe được những lời của bà cụ Dương khiến cho bà trở nên tức giận: “Bà ta còn không biết xấu hổ nói người khác mưu mô, còn không biết xấu hổ nói tâm tư của người khác độc ác, tâm tư của bà ta mới là độc ác nhất, thật sự là quá đáng, quá đáng.”

Ông cụ Đường nhịn không được lắc đầu, bà cụ Dương này thật sự không cứu được nữa.

Hàn Nhã Thanh cũng không có bất kỳ phản ứng gì, trước kia ông cụ Dương và bà cụ Dương hãm hại cô như vậy, cô vì Dương Tầm Chiêu nên nhẫn nhịn, hơn nữa bà cụ Dương cũng không có chỉ đích danh ai.

Hiện tại Dương Tầm Chiêu đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Dương, về sau cô cũng không có bất cứ quan hệ gì với ông cụ Dương và bà cụ Dương, lúc đó cô cũng thật sự không còn tâm tư đi để ý tới những người như vậy.

Dương Tầm Chiêu nghe được lời bà cụ Dương nói, khóe môi nhịn không được lộ ra một nụ cười lạnh lùng mang theo trào phúng, anh đã biết sẽ như vậy, mấy năm nay vẫn như vậy, anh đã không ôm bất kỳ hy vọng gì nữa, anh đã hoàn toàn hết hy vọng từ lâu rồi.

Chỉ là lần này, người phải đối mặt với những chuyện này chính là Đường Minh Hạo, lúc này khẳng định sẽ làm cho Minh Hạo phải thất vọng, anh nhìn mà đau lòng, nhìn mà không đành lòng lắm!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK