Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 886: Là tôi đụng vào đó, làm sao?

"Ha ha, không phục à?” Đàn em bên cạnh
Đỗ Hạo khinh thường cười: "Cái loại phế vật
như thế này cũng chỉ là rác rưởi mà thôi!"

Nói đến đây, mấy kẻ kia lại phá lên cười ầm ĩ.

Ngay sau đó, nhỏ trà xanh lại đi đến, nhìn
Trân Bình đầy khinh bỉ nói: "Nhóc này, đừng
nói tôi không giúp cho cậu, tôi cho cậu hai
con đường, hoặc là cậu quỳ xuống nói xin lỗi
với anh Hạo hoặc là tự mình nhảy xuống
sông. Cậu tự chọn đi!"

Trần Bình mỉm cười ngồi xuống một bên,
bình tĩnh đáp: "Xin lỗi, tôi đây cũng chẳng muốn chọn."

Lúc này, Diệp Phàm hoàn toàn giống như
một kẻ không liên quan, cứ đứng một bên, im lặng nhìn.

Cuộc chiến này cũng chỉ như trẻ con đấu
đá nhau mà thôi.

Vẫn là người đẹp ở quán rượu này được
hơn, rượu cũng không tệ.

Đỗ Hạo nở một nụ cười lạnh nói: "Còn phí
lời với nó làm gì, đợi đại ca nó đến rồi xử cả
nó cùng đại ca nó luôn một thểt"

Nói xong, anh ta gọi điện thẳng cho tay
Vương Quý kia, một giọng nói cục cằn lập tức
truyền đến từ đầu dây bên kia: "Đây chẳng

phải là cậu ấm nhà họ Đỗ, Đỗ Hạo đấy sao.
Tìm tôi có chuyện gì, cậu có gì cần căn dặn sao?"

Đỗ Hạo lập tức bật loa ngoài để tất cả
người xung quanh đều có thể nghe được, kế
đến anh ta cười đáp: "Ha ha, Vương Quý, giờ
tôi đang ở khách sạn Tỉnh Quang, đây là địa
bàn của cậu đúng chứ?"

"Mẹ kiếp, thật sao? Cậu đang ở khách sạn
Tỉnh Quang à? Cậu nói tên tôi ra lập tức sẽ
được dâng đến cô em ngon nghẻ nhất!"
Vương Quý lớn tiếng đáp.

Đỗ Hạo ngơ ra sau đó vội vã giải thích: "Không cần."

Cái gã Vương Quý này nói cái chuyện đó
ra ngoài làm gì. Nhưng trên mặt anh ta không

hề xuất hiện nửa điểm bối rối ngược lại còn lộ
ra vẻ đắc ý, trong đôi mắt hướng về Trần Bình
ngập tràn vẻ huênh hoang.

"Hà hà, hiểu hiểu hiểu, cậu Đỗ, tôi lập tức
yên lặng sắp xếp cho cậu, đảm bảo tối nay
cậu sẽ thoải mái đến muốn bay lên trời! À
nhưng mà đã trễ vậy rồi mà cậu Đỗ còn tìm
tôi làm gì đây?" Vương Quý hỏi.

Đỗ Hạo ha ha cười nói: "Tôi gặp chút
phiền phức ở đây thôi."

Nghe đến câu này, Vương Quý nhất thời
nổi giận, lớn tiếng quát: "Cái gì? Ở khách sạn
Tinh Quang này mà cũng có người dám đến
gây phiền phức cho cậu Đỗ hay sao? Tôi sẽ
đưa người qua đó ngay, mẹ nó, đúng là vô pháp vô thiên!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK