Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2310: Tìm đến cửa

Anh chỉ có thể để cho Trần Môn Anh sớm
nói cho những người dân trong thôn này biết,
tự mình làm tốt cảnh giới, đừng nên tin tưởng
vào bất kỳ ai.

Mà lúc này người của Càn Khôn ở khu
homestay đã nổi trận đùng đùng.

Vốn dĩ bọn họ đã nắm được hành tung
của ba người trong tay, muốn nhân cơ hội đó
mai phục, thật không nghĩ đến cho dù đã làm
đủ mọi cách cũng không thể tìm được tung
tích của đám người Trần Bình,

Rõ ràng bọn họ không đi đến check in ở

khu homestay, nhưng trước đó đã chấp nhận
vào ở, nhìn qua đúng là kỳ lạ.

Hai ngày này, bọn họ lật tung khu
homestay lên, khiến cho lòng người hoang
mang.

Nhưng thông qua loạt tìm kiếm đó cũng
không cách nào tìm được tung tích của ba
người kia.

Mắt thấy hành động của mình chuẩn bị
thất bại, người đàn ông dẫn đầu lộ ra vẻ bực
bội trên mặt, gã ta hoàn toàn luống cuống.

“Anh Trâu, anh yên tâm đi, nơi này chỉ bé
như vậy, bọn họ tránh được hòa thượng,
không tránh được miếu đâu.”

“Trước đó đã có người tra ra được,
khoảng thời gian này sẽ có bảo vật xuất hiện ở

đây, đoán chừng bọn họ đến đây là vì thứ này."

Tất cả mọi người đều chẳng phải kẻ ngu,
thông qua phân tích ngắn ngủi cũng có thể
đưa ra một vài kết luận.

“Nếu đã như thế, chúng ta sẽ đi vào khu
vực trung tâm xem như thế nào.”

Ngưu Đâu nghe thấy đàn em phân tích, gã
ta cũng cảm thấy đúng, lúc này võ tay ra hiệu
cho đàn em xâm nhập vào bên trong núi.

“Tôi không tin bọn họ còn có thể ở trên núi
vài này?”

Ngưu Đầu rất rõ ràng, điều kiện khí hậu ở
trên ngọn núi này vô cùng khắc nghiệt, nếu
như không có nhà che năng che mưa hoặc
sưởi ấm, bọn họ không thể ở nổi một đêm.

Mà lúc này đám người Trân Bình cũng
mang quần áo và đồ ăn còn lại phân cho
người dân trong thôn.

Bọn họ dự định lên đường.

Cho dù là vì tìm kiếm bảo vật hay là vì
tránh né cái gọi là kẻ thù kia, bọn họ nhất định
phải lên đường.

Nhìn thấy đám người Trần Bình muốn rời
đi, trưởng thôn cũng có chút buồn.

Bọn họ lấy ra rượu và đồ ăn ngon, nhiệt
tình chiêu đãi đối phương.

Trần Bình đương nhiên không từ chối, ngồi
xuống uống, trong nháy mắt có một loại cảm
giác giống như anh hùng hào kiệt.



Mọi người nói qua một chút tâm sự, mỗi





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK