Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1810: Phượng Hoàng Thần Hoàng

Có thế nào thì Trần Bình cũng không ngờ,
Dạ Cuồng Đồ tiến vào trong nghĩa địa đó
không bao lâu thì Lục hoàng tử và Nhị hoàng
tử lại đã đến bên cạnh anh.

Nhìn thấy biểu cảm trên mặt hai người,
trong lòng Trần Bình hiểu rõ, bọn họ là muốn
lôi kéo anh.

Lục hoàng tử lên tiếng trước: “Trước đây
các hạ cùng giao đấu với Phượng Hoàng Thần
Tướng, trong chuyện này e là có hiểu nhầm gì

đó. Nhưng nghĩ đến bên cạnh Cửu đệ có thể
có một nhân vật như các hạ, người làm ca ca
như tôi cũng đã có thể yên tâm rồi.”

Trần Bình không nói gì. Lục hoàng tử mở
màn không hề đặc sắc.

Nhưng Lục hoàng tử liếc nhìn Nhị hoàng
tử, sau đó mới nói tiếp: “Có điều, với tài năng
của các hạ mà ở lại ốc đảo sa mạc đó, lẽ nào
các hạ không cảm thấy chôn vùi bản thân
sao?”

Ý tứ trong lời Lục hoàng tử, Trần Bình hiểu
rất rõ.

Sở dĩ hắn nói như vậy chẳng qua chính là
muốn khơi gợi lại dã tâm tranh đoạt hoàng
quyên của Dạ Cuông Đồ.

Mà thời khắc này, Nhị hoàng tử cũng đã

lên tiếng: “Lần này Cửu đệ trở về vốn là đến
khởi binh vấn tội. Chuyện của Hỏa Thần Chiến
Tướng đó đệ còn chưa trả lời cụ thể cho đệ ấy,
giờ lại còn muốn đến cướp người.”

Lục hoàng tử nghe thấy hắn nói như vậy
thì lập tức phản bác: “Đệ chẳng qua cũng chỉ
là thấy Trần Bình huynh đệ có tài năng lớn.
Cũng không giống như huynh, lại xúi gục
thuộc hạ, Đại Quốc Sư khiến Cửu đệ chịu nỗi
khổ của Luyện Ngục.”

Nhưng bọn họ vừa dứt lời, Trần Bình lại
nói: “Đó là lựa chọn của bản thân cậu ấy, ai
cũng chi phối được.”

Nói xong lời này, Trần Bình liền khoanh
gối, ngồi dưới gốc cây to lớn chọc trời, cháy
đen mà bắt đầu tu hành.

Hai người thấy cảnh này thì biết Trần Bình
sẽ không nói gì với họ nữa, lúc này mới rời đi.

Thời gian một ngày đủ để làm rất nhiều
chuyện.

Đủ để Bát hoàng từ điều binh khiển tướng,
bố trí toàn bộ quân đội lúc trước ở xung
quanh Hoàng tộc Phượng Hoàng Lửa.

Cũng đủ để Nhị hoàng tử và Đại Quốc Sư
bố trí chiến lược của bản thân.

Tình hình Dạ Cuồng Đồ cũng không rõ.
Một ngày này, anh ta sống hay là chết cũng
đều không rõ.

Lúc này, Trần Bình chỉ có thể ở bên ngoài
nhìn anh ta. Mà Dạ Cuồng Đồ ở bên trong đã
bị ngọn lửa bao trùm lấy từ lâu. Đây là một
loại lửa màu trắng đặc biệt.

Nhìn thấy dáng vẻ bất động của Dạ Cuông
Đồ, Trần Bình chỉ đành khẽ thở dài.

Anh biết Dạ Cuông Đồ từ thời khắc bước
vào trong Luyện Ngục đó thì đã nổi lên quyết
tâm đoạn tuyệt với Hoàng tộc Phượng Hoàng
Lửa rồi.

Thời khắc khi anh từ bên trong Luyện
Ngục bước ra cũng chính là thời khắc anh ta
quay người nắm lấy đại quyền của Hoàng tộc
Phượng Hoàng Lửa.

Nhưng cùng lúc này, Trần Bình không
ngừng vận chuyển công pháp, năng lượng
sinh mệnh hút lấy linh khí trời đất xung quanh.
Lúc này Trần Bình cảm nhận được sức mạnh
của xung quanh bản thân đã trở nên mạnh hơn.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK