Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1010: Mẹ, con trở về rồi

Trần Bình ngồi trên một chiếc du thuyền,
chiếc du thuyền cập vào bờ một hòn đảo nhỏ.
Ở ngoài cảng lúc này đã có hơn một chục lính
canh của nhà họ Trần đang đứng ở đó chờ với
súng được trang bị đầy đủ.

Trần Bình xuống du thuyền, ngay khi anh
lên bờ, một người đàn ông da ngăm đen,
người chắc nịch nở nụ cười và tiến lấy ôm anh.

“Chào mừng cậu trở lại.”

Người đàn ông này khoảng 30 tuổi, anh ta
cười lên làm lộ ra hàm răng sáng bóng.

Trần Bình mỉm cười, anh ôm người kia
một lúc rồi mới buông ra, nói: “Anh Khánh, lâu
rồi không gặp anh.”

Chu Khánh võ vai Trần Bình, Chu Khánh
cười và đưa tay đến trước ngực Trần Bình:
“Được lắm, đi một lần những bảy năm mới về.
Cơ thể cậu được đấy, không tôi đâu. Tí nữa tôi
muốn xem xem mấy năm nay cậu có quên
những gì tôi đã dạy không.”

Trần Bình mỉm cười rồi đi theo người đàn
ông về phía trước, anh nói: “Được.”

Chu Khánh là đội trưởng của sáu đội hộ
vệ, trước đây cũng được xem như một nửa sư
phụ của Trần Bình. Chu Khánh là huấn luyện
viên được Trần Thiên Tu đặc biệt lựa chọn cho Trần Bình.

Một nửa thân thủ của Trần Bình là học từ Chu Khánh.

Chu Khánh cũng là một nhân vật có máu
mặt trên đảo Thiên Tâm, có thực lực hùng
hậu. Thân thủ của Chu Khánh thuộc vào hàng
tốt nhất trong vô số những hộ vệ của nhà họ Trần.

Nghe nói Chu Khánh xuất thân từ bộ đội
đặc chủng.

Trần Bình lần lượt chào hỏi những hộ vệ
đã canh giữ trên hòn đảo trong nhiều năm
qua. Rất nhiều người trong số đó là những
gương mặt thân quen đã từng chơi với Trần Bình.

“Cậu chủ.” Những người đó đều mỉm cười
chào đón Trần Bình.

Sau đó, Chu Khánh khoác vai Trần Bình,
dẫn anh đi vào lối vào chính của nghĩa trang.

Ở lối vào chính của nghĩa trang, một nhóm
lính hộ vệ vô cùng kính cẩn và trang nghiêm
đứng chờ, họ đứng tách ra hai bên, hành lễ với
bóng lưng của Trần Bình.

Trần Bình đứng trước lối vào chính của
nghĩa trang, anh ngẩng đầu lên nhìn cánh
cổng cột đá màu xám, đằng sau cánh cổng
này là nghĩa trang rộng kéo dài đến vô tận.

Trần Bình bước lên, chậm rãi bước qua
từng bậc cầu thang bằng đá. Mỗi một bước
chân của Trần Bình đều chất chứa vô số nỗi
đau và muộn phiền.

Bảy năm, anh đã rời khỏi đây bảy năm rồi.

Trong bảy năm ấy, anh không trở lại đây

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK