Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 703: Bị bắt cóc rồi?

Trần Khánh Hoa, hơn tám mươi tuổi, trước
giờ chẳng sợ ai.

Một đứa dưới vế ông ta muốn cùng ông
đánh cược?

Được thôi, cậu muốn chết thì tôi chiêu!

Nếu Trần Bình đã nói vậy rồi, thế thì ông ta
động thủ với người nhà mình cũng không cần
lo bất cứ hậu quả về sau nào.

“Tốt, viết ra đi.” Trân Bình đột nhiên gọi
thuộc hạ của mình đem giấy bút tới.

Trần Khánh Hoa điên tiết hét lên: “Đây là

cậu không tin lời của Trân Khánh Hoa tôi sao?”

Trần Bình cười haha nói: “Không phải
không tin ông, mà là cần có một sự đảm bảo,
một sự đảm bảo để tôi có thể không kiêng dè
gì mà ra tay với nhà ông.”

Kiêu ngạo!

Bây giờ Trân Khánh Hoa cuối cùng cũng
nhận thức được sự kiêu căng từ trong xương
cốt của Trần Bình!

“Ha ha, nực cười!”

Trần Khánh Hoa cười lớn hai tiếng nói:
“Chỉ dựa vào cậu, vẫn nghĩ mình thật sự có
thể thắng sao? Được, viết thì viết! Cậu cứ chờ
ngày bị tôi đuổi ra khỏi Trần thị đi!”

Nói xong, Trần Khánh Hoa nhấc bút viết

điều khoản cá cược của hai bên lên giấy.

Kí tên, ấn dấu vân tay liên một mạch.
Trần Bình cầm lấy tờ giấy, nhìn một cái
sau đó nhét vào túi, lạnh nhạt mà nói: “Tôi chờ

đến cái ngày ông phải quỳ xuống.”

Nói đoạn anh ta dẫn người rời khỏi đó.

Mãi đến lúc Trần Bình đi rồi, Trân Khánh
Hoa mới phẫn nộ gầm lên: “Cái tên oắt con
chết tiệt này, lại dám bắt nạt nhà họ Trần mới,
Trần Khánh Hoa tao nhất định sẽ đuổi mày ra
khỏi Trần thị! Còn đứa con gái xấu xa kia,
thêm cả máu mủ của mày, tao cũng sẽ cho
xương nó hóa thành tro cốt!”

Hừ!

Râm một tiếng, Trần Khánh Hoa đập

mạnh cây gậy chống của ông ta xuống nên
gạch đá cẩm thạch.

Tiếng râm này đã dọa Trần Dương Bá và
Trần Lập Văn hoảng sợ.

Đồng thời, họ cũng biết ông lão nhà họ
đang rất tức giận!

Trần Lập Văn và Trần Dương Bá nhìn nhau
một cái, khóe miệng lộ ra một nụ cười âm
hiểm.

“Ông à, cái tên Trần Bình đó thật quá láo
xược rồi, ấy vậy mà dám nói chuyện với ông
như thế, còn đánh cược với ông, con thấy hắn
còn không biết mình sẽ chết như thế nào đâu!”

Lúc này Trân Lập Văn bước lên phía trước,
đỡ Trần Khánh Hoa ngồi xuống, rót cho ông †a
một tách trà.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK