Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2353: Cơ hội sống sót

Tất cả mọi người đều học dáng vẻ của tên
ngông cuồng kia, đang không ngừng cầu xin
Trần Bình.

Nhưng mà Trần Bình không hề muốn đề ý tới
bọn họ, ngược lại không ngừng đi đi lại lại bên
cạnh Trần Môn Anh, cảm nhận tài nguyên dưới
đáy hồ mà anh muốn.

Điều khiến anh thất vọng là dường như dưới
đáy hồ cũng không có bất kỳ tài nguyên có ích
gì, anh vẫn luôn không ngừng dùng thần thức để
cảm nhận, nhưng lại không phát hiện ra được bất
cứ thứ gì cả.

“Đúng là một mảnh đất cực kỳ cằn cỗi”

Trần Bình bất đắc dĩ thờ dài, lúc anh đang
chuẩn bị thăm dò nhìn trạng thái của Trần Môn
Anh, đột nhiên hai mắt Trần Môn Anh sáng lên.
Nhìn qua có vẻ rất sống động.

Trần Bình luôn có cảm giác dường như cô
nàng này đột nhiên biến thành người khác, vô

cùng xinh đẹp.

Hơn nữa hai mắt của đối phương đã biến đồi
từ màu đen của con người thành màu xanh lam
ngay lập tức.

Thấy cảnh này, Trần Bình liền biết rõ đối
phương đã thành công tiếp nhận truyền thừa.

Anh cũng không nghĩ tới thế mà đối phương
lại nhận được truyền thừa của người cá.

Những người khác nhìn thấy Trần Môn Anh
hoàn thành việc tiếp nhận truyền thừa, trong
nháy mắt đã hưng phấn hẳn lên, bọn họ cần thận
từng li từng tí đi đến bên cạnh Trần Bình, cầu xin
Trần Bình có thể tha cho bọn họ một cái mạng.

“Lão đại, chúng tôi thật sự biết sai rồi, anh
hãy tha cho chúng tôi một mạng đi!”

“Nếu anh tha cho chúng tôi, chúng tôi đồng
ý từ nay về sau sẽ nhận anh làm lão đại!”

“Trên người của tôi có một ít châu báu quý
hiểm, nếu như anh đồng ý, tôi có thể dùng để đổi
lấy mạng sống của mình!”

Tất cả mọi người đang thương lượng với Trần
Bình, bọn họ muốn dùng đồ vật để đổi lấy tính
mạng của mình.

Lúc đầu Trần Bình không có ý định để ý tới

bọn họ, nhưng không ngỡ rằng thế mà có người
lại nói có thề dùng đồ vật đề trao đổi.

Có lợi ích mà không lấy, đơn giản chính là
tên khốn nạn tồi tệ nhất trên thế giới.

“Nếu anh đã nói mình có thể dùng thứ đáng
giá trên người đề đồi lấy mạng sống của anh, vậy
anh hãy lấy thứ đáng giá của mình ra đây cho tôi
nhìn xem, nếu như tôi cảm thấy hài lòng, đương
nhiên sẽ không thành vấn đề”

Trần Bình cười tủm tỉm mờ miệng nói, cũng
không hề có ý để đám người này ăn cơm chùa.

"Có có có, tôi có rất nhiều thứ, thứ đáng giá
trên người của tôi đều ở chỗ này. Anh xem một
chút đi!"

“Tôi cũng có, chắc chắn thứ của tôi còn
đáng tiền hơn bọn họ!”

Trong nháy mắt đám người này đã bắt đầu
tranh nhau chen lấn thể hiện ra của cải của mình
cho đối phương xem.

Lúc đầu bọn họ vào đây để thí luyện, đồng
thời cũng nhặt được nhiều thứ, cũng có rất nhiều
linh đan diệu dược trên người.



Trần Bình hơi kinh ngạc nhìn bọn họ đưa ra
một đống lớn bảo bối, không nhịn được vỗ tay





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK