Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 658: Đã tìm thấy!

Dương Quế Lan trừng mắt nhìn Trần Bình
đang ngồi nhắm mắt trong góc, nói: "Bà nghĩ
tôi không hối hận sao, tôi đã nói với con gái
tôi rất nhiều lần rồi, ly hôn với tên rác rưởi này
đi. Nhưng nó lại không nghe, mà bây giờ con
gái tôi lại mang thai, có đứa thứ hai rồi thật
khó mà."

Mấy người ồn ào lắc đầu nói: "Chết thật!
Quế Lan à, không phải tôi nói bà chứ! Khi cần
quyết đoán thì nên quyết đoán. Thật đáng xấu
hổ khi có một người con rể như vậy mà."

"Cũng phải, nó không có chút ý chí nào,
lúc trước còn từng làm cho tôi xấu hổ nữa."

Dương Quế Lan đã trở nên khó chịu hơn,
càng trò chuyện với mọi người càng trở nên
tức giận.

Trên bàn đã dọn lên đủ món, Dương Quế
Lan xông đến bên cạnh Trần Bình khó chịu
kêu lên: “Trân Bình, cậu còn ngồi đây làm gì,
còn không mau qua hầu hạ tôi ăn cơm! Đúng
là đồ đầu đất, đưa cậu đi theo thật là mất mặt
màt"

Bạn học cũ của Dương Quế Lan đang ngồi
trên bàn tiệc trái ngược lại lộ ra vẻ mặt tràn
đầy vui vẻ. Nhìn Trần Bình cứ như một con
chó đang đi đến vậy, sau đó bắt đầu ăn.

Mọi người lắc đầu, con rể như thế này thật
mất mặt.

Một nửa bữa tiệc trôi qua, điện thoại trong

áo của Dương Quế Lan rung lên vài lần, bà ta
vừa nhìn liên nói với Trân Bình: "Trần Bình, cậu
đi ra ngoài đi, tôi có chuyện bàn bạc với các
cô chú.'

Trần Bình đặt bát đũa xuống, suy nghĩ một
lát rôi cũng không nói gì mà đi ra khỏi phòng
tiệc.

Ra bên ngoài, anh quay người đi đến
phòng bên cạnh.

Ở đây không có ai, trong không khí có mùi
thơm lạ, khá là thơm.

Trần Bình bước vào, sau khi ngôi nghịch
điện thoại một lúc liền cảm thấy mí mắt tru
nặng, đôi mắt nhắm nghiền lại.

Mười phút sau, Trần Bình đã ngủ mê man.

Mà lúc này cửa phòng lại bị đẩy ra.

Tào Quân chống gậy đi vào, sắc mặt lạnh
lùng gian hiểm nhìn Trần Bình đang nằm trên
ghế sô pha.

Đi phía sau anh ta là một cô gái đang
đứng ở ngoài cửa ngó nghiêng, anh ta nói:
"Vào đi!"

Cô gái này khoảng mười mấy tuổi, hơi
nhát gan đang rụt rè đi vào, Nhìn rất yếu đuối,
dáng vẻ xinh xắn, còn đang mặc đồng phục.

Mặt Tào Quân trâm lại, nhìn cô nữ sinh kia
nói: "Biết phải làm gì chưa?"

Nữ sinh nhìn Trần Bình đang nằm mê
man, sau đó gật nhẹ đầu, hai tay vân vê vạt
áo, yếu ớt nói: "Biết ạ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK