Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 608: Người bình thường cũng là người

Ngay khi Vương Đỉnh nói xong, tại quầy lễ
tân lập tức có đến bốn năm bảo vệ lao ra vây
quanh Trần Bình.

Sắc mặt Trần Bình lạnh lùng, liếc nhìn
những người xung quanh, nhỏ giọng hỏi
Vương Đỉnh: “Anh không hỏi tại sao cô ấy lại
đánh nhau à?”

Xem ra công ty giải trí Lạc Hoàng này
không tử tế như anh tưởng.

"Anh nghĩ anh là ai, anh có tư cách gì để
can thiệp vào? Cô ta chính là người của nhà

họ Tưởng, loại người như anh có thể lên động
tay với cô ta sao?"

Vương Đỉnh vơ đũa cả nắm mà quát măng
một câu, chỉ vào Trần Bình và tức giận nói.

Tưởng Văn Lệ là người lâu năm của công
ty giải trí Lạc Hoàng. Từ trên xuống dưới, từ
nhỏ đến lớn, từ cô lao công cho đến tổng
giám đốc ai cũng đều kiêng kị Tưởng Văn Lệ.

Một là vì mạng lưới quan hệ của bà ta
trong giới giải trí, hai là vì thân phận của bà ta
- vợ của chủ tịch Vạn.

Ai dám động tay động chân với bà ta?

Ai dám vô lễ với người của bà ta?

Trần Bình cười ha ha hai tiếng, lắc đầu
một cách bất đắc dĩ, nói: "Thì ra Phó chủ tịch

Vương đây cũng là một người không biết phân
biệt tốt xấu. Nhân viên công ty của anh bởi vì
chấp hành quy định của công ty mà bị những
người kiêu ngạo kia đánh. Lễ nào anh không
đứng trên góc độ của nhân viên mình mà còn
trở thành chỗ dựa cho cô ta sao?"

Nghe xong điều này, ánh mắt của Vương
Đỉnh rơi trên người cô Nhã đang đứng sau
lưng Trần Bình.

Ánh mắt anh ta trở nên lạnh lùng, anh ta
nổi giận đùng đùng, quát lên với Trần Bình:
"Đây là công ty giải trí Lạc Hoàng, ở đây
không đến lượt anh lên tiếng! Hơn nữa, tên
chết tiệt nhà anh rốt cuộc là ai vậy, anh lại
dám can thiệp vào việc của công ty giải trí Lạc
Hoàng sao, việc này liên quan gì đến nhà anh
chứ. Anh ăn phải gan hổ mật gấu à, hay là anh

muốn chết?"

Vương Đỉnh nhíu mày, làm ra dáng vẻ
khoe khoang.

Một thanh niên nhìn qua thì thấy rất bình
thường mà lại dám mở miệng ra muốn can
thiệp vào chuyện của công ty giải trí Lạc
Hoàng.

Anh có tư cách gì chứ!

Trần Bình lắc đầu, đứng chắp tay, trong
đôi mắt anh hiện lên sự ớn lạnh: "Tôi tên là
Trần Bình, tôi không nhìn được sự kiêu ngạo
của một vài người, những người không xem
người bình thường là người. Bất kể họ ở vị trí
nào, họ làm cái gì, họ đều có lòng tự trọng của
mình. Vì vậy anh nên nhớ rằng, đừng bao giờ
dùng thân phận và quyền lực của mình để xúc

phạm hay thậm chí là đánh đập họ! Mặc dù họ
là những người bình thường nhưng họ là nên
tảng của công ty này!"

Nói xong, Trân Bình không đợi Vương Đỉnh
phản bác lại, anh tiếp tục lạnh giọng nói: "Còn
anh, với tư cách là Phó chủ tịch của công ty
này, không những không đứng ra giúp đỡ nhân
viên của công ty mình mà còn giúp đỡ một
người phụ nữ điên cuông ngạo mạn, đây là cái
đạo lý gì? Cũng giống như anh vậy, anh có
muốn nhân viên của anh bán mạng vì anh
không?”

Khi nói câu cuối cùng, Trần Bình hạ giọng
xuống rất thấp!

Trầm thấp để tuyên truyền và giác ngộ!

Mấy cô gái trẻ ở quây lễ tân, thậm chí là

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK