Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1756: Ảo mộng! (Canh tư)

Nghĩ vậy, ánh mắt Trần Bình nhìn chăm
chú về hướng phát ra âm thanh ở phía trước,
rồi đi theo hướng đó, anh muốn xem xem có
phải là Khinh Âm hay không.

Kết quả là đi được một lúc lâu mới phát
hiện ra bản thân cách nơi phát ra âm thanh
vẫn còn rất xa, anh cảm thấy hình như bản
thân đang giậm chân tại chỗ trên cỏ vậy, điều
này làm cho Trần Bình kinh ngạc không
ngừng, rốt cuộc bản thân làm sao thế?

Đi được một lúc lâu, lần này Trần Bình
quyết định không đi nữa, tiếp tục đi cũng
không đi đến điểm cuối, hơn nữa Trần Bình

cảm thấy bản thân hình như đã rơi vào ảo
mộng, nhưng bản thân cũng chưa từng gặp
qua chuyện kì lạ gì.

Sao có thể đi vào ảo mộng được nhỉ?

Là ai đã ra tay với mình?

Chẳng lẽ là... Đúng rồi, hay là cái tên kỳ
quái cả người mặc vải bố kia sao, chẳng có lẽ
là gã ta làm?

Không phải gã ta bị mình đánh chết rồi
sao?

“Bị anh đoán ra rồi, rất tiếc, đoán ra được
cũng không có thưởng.”

Lúc này, một thanh âm quen thuộc vang
lên, giây tiếp theo hoàn cảnh xung quanh bắt
đầu hiện ra rõ ràng hơn, giây tiếp theo, cách vị

trí của Trần Bình không xa

có một thân hình xuất hiện. Người này
chính là người mà trước đó ngôi trước mặt
Trần Bình vừa uống rượu vừa chế nhạo Trần
Bình, đúng như dự đoán, gã ta vẫn chưa chết.

“Khi tôi ra tay với anh, anh đã thi triển ảo
ảnh đúng không?”

Trần Bình hỏi, gã ta nghe vậy gật gật đầu

“Đúng là như vậy, thật không ngờ anh có
thể nhìn thấu nhanh như vậy, nhưng thật đáng
tiếc, nhìn ra cũng không có tác dụng gì, anh
cũng không rời khỏi đây được, có rất nhiêu
người giống như anh vậy, kết quả cuối cùng
vẫn là sống một cuộc sống khó khăn mà chết
ở nơi này.”

Gã ta nói, gã ta ôm cánh tay nhìn Trần

Bình một lúc rồi cười: “Tôi thật sự rất mong
chờ anh có thể sống được bao lâu, dù sao thì
một người mà không có bất kì đồ vật gì, cắt
đứt tất cả các tài nguyên cần có, anh có thể
chống đỡ được không?

“Tôi cũng không quá chắc chắn nhưng tôi
có thể chắc chắn rằng giết chết anh, tôi có thế
rời khỏi đi."

Trần Bình cười, gã ta nghe vậy lắc lắc đầu.

“Đây cũng không phải là thân thể thật của
tôi, trong ảo mộng, vốn dĩ anh không giết
được người nào hết, nếu như tôi là anh, tôi sẽ
chọn giữ gìn chút khí lúc.”

Gã ta nhàn nhạt nói.



Sau đó, trong phút chốc, thân hình gã ta
biến mất, xung quanh chỉ còn lại mỗi một



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK