Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1129: Vương Kỳ

Giang Uyển nửa quỳ một bên, dìu Giang
Quốc Dân, lúc bấy giờ nghe Trần Bình nói câu
này, cô giương mày, ngước đôi mắt khóc đến
đỏ lên ngạc nhiên nhìn anh.

Anh vẫn là anh.

Mãi mãi vẫn là Trần Bình yêu bản thân.

Giang Uyển khóc, tuy cô không biết tội gì,
không biết tại sao người nhà họ Trần nghe
thấy hai từ “nghiệt chủng” này như thể sắp
gây chuyện.

Nhưng, cô hiểu rằng, chính cô đã cản trở
Trần Bình, tự mình trở thành sự phiền toái của anh.

Cô không nhẫn tâm nhìn Trần Bình vì bản
thân mà coi nhà họ Trần thành kẻ địch, coi
người cả thế giới thành kẻ địch.

“Trần Bình, anh đừng...” Giang Uyển gào
khóc.

Nhưng, Trần Bình chỉ đáp lại cô bằng ánh
mắt vô cùng an toàn: “ Uyển, tin anh, Mễ Lạp
là con gái anh, Đạo Đạo là con trai anh, cả cái
thế giới này không ai có thể làm hại bọn nó."

Nói đoạn, Trần Bình xoay người, mặt như
Atula, vẻ mặt như Quỷ vương, thế như rồng
nộ, cặp mắt lạnh lùng mang vẻ chết chóc liếc
qua Trần Vũ, quát: “Trần Vũ, hiện giờ tôi lấy
thân phận là người thừa kế của nhà họ Trần,
chính thức cảnh cáo ông, tài liệu trong tay ông

là giả, là do ông bịa đặt, nếu như bây giờ ông
quỳ xuống thừa nhận việc này thì tôi có thể
không nhắc lại chuyện cũ, nhưng nếu như ông
khăng khăng không nhận, thì tôi sẽ không để ý
mà ngay tại nhà thờ tổ tiên này cấm giết ông!”

Ha ha ha !

Trần Vũ cười lớn vài tiếng, nhìn Trần Bình:
“Thăng cháu Trần Bình, mày đang đùa đấy à?
Đã là năm nào rồi mà mày còn nói phân tài
liệu này là giả? Tao nói cho mày biết, phần tài
liệu này, là “nghiệt chủng” lấy được từ trong
tay chú hai và chú ba, trên đó còn có chữ ký
viết tay của hai người họ nữa.

Nói xong, Trần Vũ lại lấy ra một phần tư
liệu, nói: “Ồ, đúng rồi, chỗ tao vẫn còn bản ghi
âm năm đó, có muốn nghe chút không?”

Nói đoạn Trần Vũ liên cho người lấy và
chiếu đoạn ghi âm đó lên.

“Ông dám!"

Trần Bình một thân gầm lên giận dữ, trực
tiếp rút từ eo ra bộ điều khiển khẩu Desert
Eagle màu vàng, nhắm chuẩn vào mi tâm của
Trần Vũ.

Trần Vũ cười ha ha một tiếng, ánh mắt
khiêu khích: “Bóp cò đi, có gan thì bóp cò ngay
tại đây đi”

Nói xong ông ta còn cười lớn thêm vài tiếng.

“Ông tưởng tôi không dám à!”

Trần Vũ tức giận quát lên, súng đã lên nòng.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK