Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2124: Ngụy thánh tầng chín

Câu nói giống như long trời lở đất này lập
tức lọt vào trong lỗ tai của mọi người.

Bọn họ nhìn về phía anh một cách kinh
ngạc.

Kêu nhà họ Hoàng quy phục ngay trước
mặt Hoàng Vô Nhai sao?

Đây không phải là đang nói đùa đấy chứ?

Thực lực của Trần Bình hiện tại, quả thực
khiến bọn họ coi trọng, nhưng bọn họ vẫn cảm
thấy chỉ số thông minh của anh, ít nhiều vẫn
có chút vấn đề như cũ, bằng không cũng sẽ
không nói ra lời như vậy.

Sau đó, bọn họ đều nhìn anh với vẻ mặt
xem trò vui, Trần Bình thì lại không hề nhúc
nhích, lặng lẽ nhìn Hoàng Vô Nhai.

Vẻ mặt của ông cụ bình tĩnh, như thể
không nghe thấy câu nói này của anh.

Tình cảnh nhất thời rơi vào trong trạng
thái yên tĩnh, đến một cây kim rơi cũng có thể
nghe thấy được.

Hoàng Vô Nhai lặng lẽ nhìn anh, nụ cười
trên gương mặt chưa từng thay đổi, Trần Bình
cũng không hề thay đổi biểu cảm của mình
một chút nào, vẫn nhìn ông cụ với nụ cười
mỉm.

Thật lâu sau đó, Hoàng Vô Nhai mở miệng
trước tiên.

“Anh bạn, cậu chắc chắn mình không nói

đùa sao?”

“Không hề, tôi muốn toàn bộ nhà họ
Hoàng các người, bao gồm cả cụ đều phải
thuần phục tôi, hơn nữa toàn bộ tài nguyên và
tài sản của các người đều phải giao hết cho
tôi.” Trần Bình cười đáp như cũ.

“Nếu các người có thể làm được, vậy tôi
ngược lại có thể tha cho Hoàng Minh Quân
này. Còn nếu các người không thể làm được,
vậy không cần phải nói nhiêu nữa.”

Nụ cười trên mặt ông cụ dần dần biến
mất, đổi thành vẻ bình tĩnh.

“Anh bạn, cậu chắc chắn chứ?”

Trần Bình thì lại mang vẻ mặt không thay
đổi, mỉm cười đáp: “Nếu cụ đã biết tôi là ai,
vậy cụ chắc hẳn cũng biết tiềm lực của tôi. Đi

theo tôi sẽ không chịu thiệt đâu, hơn nữa cũng
không phải sau lưng tôi không có ai hết.”

Ánh mắt của Hoàng Vô Nhai trở nên sâu
xa, dáng người vốn luôn lom khom ấy cũng từ
từ thẳng lên, ông cụ thở dài một tiếng.

“Vốn tôi không định ra tay, có thể giải
quyết chuyện này một cách hoà bình thì tốt.
Nhưng đáng tiếc, cậu lại không hề biết điều
một chút nào.”

Trần Bình nghe vậy, vẻ mặt cũng trở nên
bình tĩnh, mở miệng đáp: “Nếu đã như vậy, vậy
thì bắt đầu đi. Hãy cho tôi nhìn thấy thực lực
của ngụy thánh tầng tám rốt cuộc mạnh đến
mức nào.”

Vừa dứt lời, nguyên khí trên người anh đột
nhiên bùng phát, sức mạnh hệ Lôi lập tức càn

quét ra xung quanh. Lần này, ngay cả những
người giữa không trung kia cũng bị anh ảnh
hưởng, mà rơi vào trong Lôi vực của anh.

Nhưng xung quanh Hoàng Vô Nhai thì lại
có vẻ cực kỳ yên tĩnh, chưa từng xuất hiện
một chút sức mạnh sấm sét nào.

Hoàng Vô Nhai thấy thế thì khẽ cười, bảo:
“Dũng khí của cậu Trần thật đáng khen.”

“Không tôi không tôi.”

“Nhưng, chỉ có mỗi dũng khí thì vẫn chưa
đủ để cậu chống lại được tôi đâu.”

Anh thì lại bình tĩnh đáp: “Bằng không, cụ
cứ thử xem?”

Hoàng Vô Nhai nghe vậy cũng không trả
lời, vứt cây gậy sang một bên, rồi đi về phía

anh, khí thế trên người càng phát ra lại càng
mạnh mẽ, ánh mắt cũng trở nên càng ngày
càng sâu xa.

Cùng với ông cụ càng lúc càng tới gân, khí
thế trên người mỗi lúc một mạnh mẽ hơn, một
vài người cảnh giới cửu tinh ở xung quanh,
thậm chí đã không thể chịu đựng được mà bắt
đầu lùi về phía sau.

Hai người Trần Bình và Hoàng Vô Nhai
đều không quan tâm những người lùi vê sau
này, mà nhìn chằm chằm vào đối phương.

Dân dần, khí thế của ông cụ đã tăng đến
ngụy thánh tâng ba. Nhưng Trần Bình vẫn làm
thinh như cũ, nhìn ông cụ bằng ánh mắt bình
tĩnh.



Ngụy thánh tầng bốn.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK