Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2340: Bí bảo

Ông ta biết rất rõ Trần Bình chắc chắn
không phải là vật trong ao. Nếu đối phương đã
có thể tiến vào được bí cảnh, vậy thì chứng minh
anh có đủ khả năng có được truyền thừa.

Chủ đề câu chuyện của mọi người cũng dần
dần nhắc đến Trần Bình.

“Chính là người ở trong học viện người tụ
hành đó, không ngờ lại rất lợi hại. Vậy mà lại có
thể lấy ra được đan dược mạnh đến thế. Chỉ có
điều, cũng không biết là người phía sau cậu ta
cho, hay là cậu ta tự mình luyện chế ra nữa!”

“Cậu bị điên sao? Cái tên Trần Bình đó thoạt
nhìn cũng chỉ hai mươi mấy tuổi, làm sao có thể
tự mình luyện chế ra đan dược được chứ. Hơn
nữa còn là đan dược lợi hại như vậy!”

Tất cả mọi người bàn luận anh một câu tôi
một câu, đặc biệt là người nhà họ Mạc, bọn họ tỏ
vẻ bất mãn với anh đến cực điểm.

Vốn dĩ chuyện Trần Bình giết chết người
trong gia tộc bọn họ đã đủ để khiến người nhà

họ Mạc tức giận rồi. Bây giờ lại còn có người
muốn khen ngợi anh, chuyện này làm sao khiến
người nhà họ Mạc chịu đựng cho nổi.

Dù sao thì Trần Bình cũng không có ở đây,
sau này, phần lớn bọn họ cũng không thể dựa
vào Trần Bình việc gì. Nếu đã như vậy, vậy còn
chẳng bằng tha hồ nói xấu đối phương.

Nghe thấy những lý do thoái thác này, ông
cụ Hầu chỉ lặng lẽ nghe, khóe miệng từ đầu đến
cuối đều mang theo một nụ cười nhạt.

Lúc này, Trần Bình và Sư Chấn Thiên băng
qua rừng cây và tới hồ Thủy Long.

Trần Bình ngồi trên lưng của Sư Chấn Thiên,
cảm thấy vạn vật đều nhỏ bé như vậy.

Đối phương hóa thành hình dạng sư tử, hình
thể trông cực kỳ lớn, ít nhất cũng phải năm mét,
cho nên anh ta lập tức có thề nhìn xuống chúng
sinh.

“Yêu tộc các anh thần thông quảng đại, lẽ
nào anh không thể biến nhỏ một chút được
sao?"

Trần Bình xoa đầu của sư tử một cách bất
đắc dĩ, anh cảm thấy ở nơi cao không chịu được

gió lạnh.

Nghe thấy lời này, trên gương mặt của Sư
Chấn Thiên cũng lộ ra vẻ nghỉ ngờ.

“Sao thế? Lẽ nào cậu cảm thấy bộ dáng này
của tôi không đủ đẹp trai sao? Lẽ nào tôi phải
vừa cao vừa mạnh mẽ, mới đủ để thể hiện khí
phách của tôi sao?”

Nghe được lời này, Trần Bình nð nụ cười xấu
hồ.

“Anh phải biết rằng, chúng tôi đều là con
người, nói chuyện với người có thân hình cao đến
năm mét giống như anh, ít nhiều sẽ có chút
không được tự nhiên cho lắm”

Nghe được lời nói của anh, Sư Chấn Thiên
không nhịn được mà gật đầu trong mơ hồ. Anh ta
cũng không từ chối yêu cầu kêu mình biến nhỏ
của Trần Bình. Anh ta nỗ lực áp chế khí tức, rất
nhanh đã biến thành cỡ của một chú chó to.

Nhìn thấy bộ lông vàng óng của đối phương,
Trần Bình đột nhiên cảm thấy đối phương chẳng
khác gì một chú chó.



“Tôi đã cố hết sức biến mình thành cỡ một
chú chó to rồi đó. Nếu cậu còn muốn tôi tiếp tục
nhỏ hơn nữa, vậy đoán chừng chỉ có thể cắt thịt





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK