Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2144: Tháp kỳ ảo

Toàn bộ thành phố Tam Huyền đã bị điện
Bắc Điện thâu tóm hết, có thể nói nơi đây
chính là cứ điểm lớn của điện Bắc Đẩu ở
hoàng tộc Bạch Hổ.

Ngay cả thành chủ của thành phố Tam
Huyền cũng đã bị điện Bắc Đẩu khống chế,
điện Bắc Đẩu coi như đã trở thành gián điệp
trong nội bộ hoàng tộc Bạch Hổ, có thể nắm
bắt được một số tin tức.

Trần Bình bước chậm trong thành phổ
Tam Huyền, trong mắt lộ vẻ bùi ngùi.

Ngay chính anh cũng không ngờ rằng,

điện Bắc Đẩu lại có thể phát triển được như
bây giờ.

Rất nhanh, Trần Bình đã tới cửa nhà họ
Hoàng, lần trước sau khi đại chiến kết thúc,
cửa nhà họ Hoàng đã bị phá hủy, sau khi
chuyện ở Liễu Châu chấm dứt mới tìm người
sửa chữa.

Vậy mà hôm nay cửa nhà đã rất xa hoa,
hơn nữa lại mang phong cách cổ xưa, mang
lại cảm giác thoải mái.

Ở cửa có hai người bảo vệ, lúc thấy Trần
Bình, họ khẽ híp mắt rồi rất nhanh đã trở lại
như thường. Một trong số họ bước nhanh về
phía Trân Bình, sắc mặt cung kính.

"Ngài Trần, sao ngài lại đến đây?”

Dù bảo vệ không phải người của điện Bắc

Đấu, nhưng trung thành với nhà họ Hoàng, có
khế ước với nhà họ Hoàng, tất nhiên sẽ cung
kính với Trần Bình.

Trần Bình thản nhiên nhìn anh ta một cái
rồi mở miệng: "Tôi tìm lão Hoàng."

Bảo vệ vội vàng nói: "Đã rõ, mời ngài theo
tôi."

Sau khi nói xong, người bảo vệ đó trực
tiếp xoay người đi vào trong nhà họ Hoàng,
Trân Bình chậm rãi bước theo sau.

Lần trước bởi vì đại chiến, Trần Bình chưa
ngắm kỹ cảnh sắc nhà họ Hoàng, bây giờ mới
phát hiện, nhà họ Hoàng thật đẹp, núi giả, hồ
nước, cây cối, hoa cỏ không thiếu thứ gì.

Trong sân có chòi nghỉ mát làm bằng gỗ,
nhìn vân gỗ, chắc chắn là cây đại thụ trăm

năm.

Hai người đi một lát đã xuyên qua một
con đường nhỏ đi tới một tiểu viện.

Trong sân có con đường hình chữ thập, ở
giữa có bồn hoa, trong bồn hoa trông khá
nhiều loại hoa, đủ mọi màu sắc, nhìn cực kỳ
đẹp.

Người bảo vệ kia quay đầu cung kính nhìn
Trần Bình: "Ngài Trần, đây là chỗ của lão
Hoàng, thuộc hạ xin lui trước."

Sau khi nói xong, anh ta cúi người một cái
với Trần Bình rồi rời đi.

Cùng lúc đó, một tiếng cười nhạt vang lên.

"Tới rồi."

Cùng vời giọng nói là sự xuất hiện của

một ông lão mặc đồ vải thô, chính là lão
Hoàng.

Trần Bình cười với lão Hoàng, nói: "Thật
ngại quá, lão Hoàng, mấy ngày trước bế quan
tu luyện nên không biết ngài đến tìm tôi."

Hoàng Vô Nhai nghe vậy cười cười, nói:
"Không sao, tôi hiểu được. Dù sao thành Bạch
Đế sắp mở rồi. Tôi gọi cậu qua đây cũng có
liên quan đến chuyện này. Đi thôi, vào trong
rồi nói."

Sau đó, Hoàng Vô Nhai xoay người đi vào
phòng, Trần Bình vội vàng đi theo sau lão
Hoàng. Nhằm mắt theo đuôi đi vào nhà.

Gian nhà này cũng giống gian nhà Hoàng
Vô Nhai đã từng ở, cực kỳ giản đơn, chỉ có bàn
trà, sàng và đệm cói dùng đế tu luyện.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK