Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2435: Đấu trường

Hai người bọn họ nhanh chóng đi vào trong
cung điện, vừa vào cửa đã cảm thấy rộng rãi
sáng sủa, chắc chắn đây chính là một đấu
trường giác đấu cực lớn.

Xung quanh có rất nhiều người xem, mà ở
giữa có một cái sân rộng lớn, hai người đang
chiến đấu với nhau, nhìn qua có vẻ phải đánh
đến mức anh chết tôi sống.

“Có lúc là người với người đánh nhau, có lúc
là người và thú.”

“Có không ít người muốn chứng minh thực
lực của mình mới đến dự thi, cũng có người là vì
tiền”

Nghe được những lời này, trong mắt Trần
Bình hiện lên một vẻ kinh ngạc.

Không nghĩ tới đám người tu hành này mà
còn thiếu tiền.

“Người chiến thắng có thể thu hoạch được
ngọc thạch, có thể thu hoạch được nhiều loại tài

nguyên, đây chính là thứ quý giá nhất đối với
người tu hành.”

Nghe Diệp Phàm nói vậy, Trần Bình yên lặng
gật đầu.

"Đợi anh chuẩn bị kỹ càng thì sẽ có thể đi
lên báo danh, chỉ cần kiên trì nửa tháng, nhất
định anh có thể tăng thực lực lên trên diện rộng”

Diệp Phàm cười tủm tỉm nói, trước kia anh ta
cũng đã từng làm như vậy rồi, may mắn là vẫn
luôn chiến thắng, nếu không cho tới bây giờ rất
có thể anh ta đã biến thành một nắm đất vàng
rồi.

“Nếu như thua thì sẽ như thế nào?”

Trần Bình như có điều suy nghĩ mờ miệng
hỏi.

Diệp Phàm ở bên cạnh lắc đầu: “Chỉ cần đối
thủ của anh không giết chết anh, anh sẽ có thể
sống”

“Đương nhiên, nếu như người sau lưng anh
muốn cho anh một trận.. *

Diệp Phàm nói rất rõ ràng, nếu như mình
thật sự không đánh lại được, vậy thì phải xem đối
thủ có bỏ qua hay không.

Ai nấy ở nơi này đều đang liều mạng chiến

đấu, cho nên chỉ cần sau mấy trận chiến, Trần
Bình sẽ có thể tăng thực lực lên trên diện rộng.

Đối với chỗ thần kỳ thế này, trong lòng Trần
Bình vẫn còn có sự tò mò.

Anh quan sát mấy trận đấu, trong lòng cảm
thấy cực kỳ phản cảm.

Đám người đứng xem này giống như là ác
ma coi mạng người như cỏ rác, hoàn toàn không
coi mạng của người khác là chuyện gì to tát.

Bọn họ vì muốn tăng thêm sự thú vị cho tiết
mục, thậm chí còn tiêu rất nhiều tiền để mời
những người không cần mạng sống đến chiến
đấu.

“Đi báo danh cho tôi."

Có lẽ Trần Bình đã thăm dò xong quy tắc
của nơi này, bèn thúc giục Diệp Phàm đi báo
danh cho mình.

Nghe anh nói như thế, tâm trạng lúc đầu có
chút bình tĩnh của Diệp Phàm đột nhiên trở nên
khẩn trương.

Dù nói thế nào thì Trần Bình cũng là bạn tốt
của mình, anh ta đưa bạn tốt đến nơi này rèn
luyện, quả thật có chút không thể nào nói nổi.



Nhưng mà anh ta vẫn luôn có suy nghĩ nguy





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK