Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2589: Hả hê lòng người

Một khi cậu ba xảy ra chuyện gì, bọn họ
không còn mệnh để sống.

Đám người đi săn kia nhìn thấy cảnh này thì
trong nháy mắt đều thoải mái cười to, tất cả mọi
người đều vô cùng hài lòng với kết quả này.

Đám người đi săn ở thành Nhật Nguyệt vô
cùng chán ghét với nhà họ Lâm hung hăng càn
quấy kia.

Bọn họ ước gì người của gia tộc này phải ăn
nhiều thua thiệt.

Ngày thường người của nhà họ Lâm vẫn luôn
vô cùng phách lối, cơ bản không coi đám kẻ đi
săn là người.

Hiện tại cuối cùng cũng có người trừng trị
bọn họ, trong nháy mắt này tất cả mọi người đều
cảm thấy vô cùng hả hê, cao hứng không thôi.

“Tới đây tới đây, các vị đừng đứng ngây người
ra ở đó làm gì, nhanh xếp hàng đi, đến lúc đó cẩn
thận các người không mua được đồ đấy!” Sư
Chấn Thiên nhìn mọi người còn đang ngẩn ngơ
thì lập tức mở miệng thúc giục, bản thân anh ta
cũng có chút kỳ quái, không nghĩ đến tốc độ phản
ứng của đám người kia lại chậm như thế.

Nghe thấy những lời Sư Chấn Thiên nói, tất cả
mọi người đều nhanh chóng đi xếp hàng, bọn họ
chỉ ước gì nắm chặt thời gian cướp hết đan dược
đi.

Trần Bình nhìn thấy bên này rầm rộ, không
kìm lòng được mà nở nụ cười xán lạn. Ngay sau
đó anh lợi dụng một viên dịch dung đan, biến
thành dáng vẻ phú thương Hoàng Thành ngày

hôm qua.

Anh cũng muốn qua Hối Bảo Lâu, nhìn xem
tình cảnh thê thảm của bên đó.

Lâm Phi Vũ bị đánh cho một trận, tạm thời
không có tâm tư gì đi tìm Sư Chấn Thiên gây
phiên phức, xương trên người anh ta đã bị gãy
mấy cái, nhìn qua vô cùng yếu ớt.

Hiện tại anh ta phải nắm chặt thời gian đến
Hối Bảo Lâu mua một viên đan dược có thể chữa
thương, khôi phục thân thể của mình.

Bình thường trên người anh ta luôn mang
theo đan dược của Hối Bảo Lâu, thể nhưng hôm
nay ra ngoài quá vội, cũng không mang theo bất
kỳ đan dược nào, chỉ cầm theo một đống tiền.

Lâm Phi Vũ lảo đảo nghiêng ngả được người
ta đỡ đến Hối Bảo Lâu, mà lúc này vừa khéo Trần
Bình cũng đến nơi đây.

Nhìn thấy người đàn ông xa lạ chưa từng gặp
mặt này, Lâm Phi Vũ đột nhiên sinh ra một chút
địch ý.

Anh ta luôn cảm thấy thằng cha này không
được bình thường cho lắm, hơn nữa hình như là
hướng về phía vợ chưa cưới của mình mà đến.

Cổ Tiêu Thi đứng ở quầy hàng, từ xa đã nhìn
thấy Trần Bình.

Cô ta nhanh chóng chạy về phía Trân Bình,
trong mắt tràn đầy mừng rỡ.

Trải qua chuyện ngày hôm qua, Cổ Tiêu Thi
vẫn luôn ăn không ngon ngủ không ngon, luôn
cảm thấy giống như mình đã hoàn toàn yêu phú
thương kia.

Nhưng đối phương vẫn luôn chưa từng xuất
hiện, điều này khiến cho Cổ Tiêu Thi cảm thấy có
chút khó chịu.







Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK