Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2597: Truy tìm

Người của thành trì hạng hai này tương đối
kiêu ngạo, bình thường đều xem thường loại
thành hạng ba.

Đây chính là quy luật.

Giống như cư dân ở Hoàng Thành có thể
xem thường khắp nơi, giữa thành trì lẫn nhau
cũng có chút khinh bỉ.

Con trai của thành chủ Hám Thừa Phong
thành Thiên Lăng bị bệnh nặng, chẳng qua
không ai biết rõ tình hình như thế nào.

Ông ta đã tìm vô số thầy thuốc, ngay cả
những thầy thuốc ở sâu trong núi cũng đã từng
thử qua, nhưng bệnh tình của con trai ông ta vẫn
như cũ không cách nào chuyền biến tốt đẹp,
thậm chí còn không ngừng chuyền biến xấu.

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Ông ta một mình lầm bầm, thỉnh thoảng liếc
nhìn đứa con trai đang nằm trên giường của
mình, cùng với vợ ngồi đầu giường đang âm
thầm lau nước mắt.

Vợ của ông ta vì con trai cũng đã sớm hao
tồn vô số tâm huyết, tóc bạc trắng.

“Trước đó tôi đã dùng hết cách đều không
liên lạc được với Loan Lão, không nghĩ đến đột
nhiên lại biết được tin tức ông ta bế quan.”

“Cũng không biết rốt cuộc ông ta muốn bế
quan trong bao lâu nữa.”

Hám Thừa Phong nóng nảy nói, thậm chí
còn có chút nói không được mạch lạc.

Tuy chuyện Loan Lão có thể tăng thực lực
lên khiến ông ta cảm thấy vô cùng vui vẻ, thế
nhưng hiện tại con trai của ông ta nguy cơ sớm
tối, nhu cầu cấp bách chính là cần có người chữa
trị.

Những thầy thuốc kia từng người đều nói,
thọ mệnh của con trai ông ta không quá ba
tháng.

Điều này làm sao mà ông ta có thể chịu
đựng được.

Thời gian người tu hành bế quan có thề tính
bằng năm, có lẽ phải mất ba đến năm năm, đối
phương mới có thề xuất quan.

Mà Loan Lão cũng cố ý dặn dò, không cho
phép bất kỳ người nào đến quấy rầy mình, cho

dù tìm được đối phương thì cũng không cách
nào quấy rầy được.

Nghĩ đến đây, Hám Thừa Phong càng thêm
tuyệt vọng, thậm chí còn phun một ngụm máu
tươi.

“Thành chủ."

Đúng lúc này một người đàn ông hoảng hốt
chạy vào.

“Cậu nghe được tin tức gì rồi à?“ Hám Thừa
Phong vô cùng kích động, Tường Tử vẫn luôn
làm việc cho ông ta, thời gian dài phụ trách nghe
ngóng về thần y và tin tức của Loan Lão.

“Đúng là có tin tức, tôi nghe Tiểu Ny Nhi làm
trong Hối Bảo Lâu nói, trước đó chi nhánh ð
thành Nhật Nguyệt đã từng báo cáo thấy được
hành tung của Loan Lão”

“Hơn nữa thời gian còn là ngày hôm qua.”

Tường Tử thờ hồn hền nói. Vì đề lấy được tin
tức này, anh ta không ít bị những người kia chiếm
hỡi.

Nghe được những lời này, trong nháy mắt
Hám Thừa Phong đã cảm thấy vô cùng kích
động.

Ông ta có thể biết được tin tức của Loan Lão

thì đã cảm thấy rất thỏa mãn rồi.

Hám Thừa Phong hoảng hốt lập tức muốn
chuẩn bị ngựa, đi tìm Loan Lão trước.

Tường Tử rất kịp thời tạt cho đối phương
một chậu nước lạnh.

“Ông đừng quên, Loan Lão đã nói chính
mình muốn bế quan. Nếu như bây giờ chúng ta
qua đó quấy rầy người ta bế quan, sẽ không
khiến người ta phản cảm à?”

Quan hệ giữa Tường Tử và Hám Thừa Phong
vẫn luôn rất tốt, cho nên nói chuyện cũng tương
đối làm càn.

Nghe được Tường Tử nói như thế, Hám Thừa
Phong thờ dài, sau cùng vẫn quyết định đến đó
nhìn xem.

“Cũng không còn cách nào khác, nếu như
tôi không đi một chuyến thì con trai chẳng còn
hy vọng nào nữa."

Tâm trạng của ông ta rất uề oải, vì con trai
mình, cuối cùng người làm cha như ông ta vẫn
nên đi thử một lần.



Điều quan trọng hơn chính là, vốn dĩ người
tu hành như bọn họ rất khó có được con nối dõi,

lại thêm chính mình già mới có con, cho dù muốn





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK