Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

° “ˆ^
Chương 2479: Ghi hận

Cho nên anh ta âm thầm quyết định trong
lòng, chờ chuyện này kết thúc qua đi, nhất định
mình phải dạy dỗ cho Trần Bình một trận ở nơi
không có Sư Chấn Thiên, cho anh biết sự lợi hại
của mình.

Anh ta là cậu chủ nhà họ Lưu, làm sao có
thể bị người khác bắt nạt dễ dàng như vậy được.

Nghĩ đến mối thù này, anh ta chỉ hận không
thể tự mình trả thù.

“Cậu nhóc, tôi biết chắc chắn cậu là người
tu hành cực kì lợi hại, nhưng con gái của tôi và
Trần Bình có quan hệ rất tốt, bọn họ tuyệt đối
không có khả năng tách ra, đừng để bà già này
lừa gạt!”

Giang Quốc Dân nhấn mạnh một câu, ngay
sau đó bất đắc dĩ đứng sau lưng Trần Bình nhìn
chằm chằm Dương Quế Lan.

Trong ánh mắt của ông ta tràn đầy vẻ bực
bội và bất mãn.

Thậm chí còn có chút mất mát.

Nhiều năm như vậy, Dương Quế Lan vẫn
luôn làm xằng làm bậy, thế nhưng Giang Quốc
Dân vẫn luôn nhẫn nại.

Bây giờ nguyên khí khôi phục, tất cả đều đã
rất là khác biệt.

Có thể hành vi quấy rối của đối phương hơi
không cần thận sẽ khiến mọi người phải mất
mạng.

Giang Quốc Dân không thể lấy tương lai của
chính mình và mọi người ra để nói đùa được.

Dương Quế Lan cũng nhìn thấy vẻ mặt này ở
đáy mắt của chồng mình.

Trong nháy mắt bà ta lập tức luống cuống.

Dương Quế Lan vẫn luôn ÿ vào việc được
nuông chiều mà kiêu ngạo.

Bà ta biết, cho dù như thế nào Giang Quốc
Dân cũng không thể giận mình được.

Thế nhưng bà ta không nghĩ tới lần này vậy
mà cùng mình ở riêng vài ngày.

Hơn nữa Dương Quế Lan chưa từng nhìn
thấy ánh mắt này của Giang Quốc Dân.

Điều này khiến Dương Quế Lan cảm thấy rất
hoảng sợ.

Lưu Hoàng Trạch không muốn ở chỗ này
lãng phí thời gian nữa, dù sao có Sư Chấn Thiên
ð đây, chắc chắn anh ta sẽ không đánh lại được
đối phương.

“Chuyện hôm nay chỉ có một kết thúc, tôi
không muốn tính toán với mấy người nhiều như
vậy."

"Bà nợ tôi một câu trả lời."

Lưu Hoàng Trạch quay đầu nói một câu với
Dương Quế Lan, ngay sau đó thả người nhảy lên,
biến mất khỏi đây.

“Mẹ nó, sớm biết vậy tôi đã không đi mở
cửa, sau khi tôi đi, lệnh bài trận pháp của tôi đã
trực tiếp giải tòa trận pháp, nếu không tên kia sẽ
không thể vào được”

Sư Chấn Thiên có chút hối hận, anh ta
không nghĩ tới vậy mà mình lại làm ra hành động
ngu xuẩn như thé.

Nếu anh ta không đi đến mỡ cửa, qua vài
giây đồng hồ, Lưu Hoàng Trạch sẽ bị trận pháp
nuốt mất.

Bây giờ nghĩ lại, cho dù có hối hận cũng đã
không còn kịp rồi.



Trần Bình dẫn ba người Giang Quốc Dân đi





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK