Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2389: Sơn trang Nhật Nguyệt

“Tôi cũng rất tò mò, người đàn ông như thế
nào mới có thể xứng với em Văn Thanh của
chúng ta“

Trong lời nói của anh ta đều là trào phúng,
nếu như Úy Trì Văn Thanh đã che chờ cho Trần
Bình, như vậy đã đủ chứng minh thằng cha này
chính là phế vật.

Trần Bình cảm nhận được uy áp do đối
phương phóng ra, trên mặt hiện lên vẻ khinh
thường.

Chút tài mọn đó đối với anh mà nói không
tính là gì.

Anh cũng chẳng phải loại người chịu thua
thiệt, thằng cha này muốn uy hiếp chính mình,
vậy phải làm tốt chuẩn bị bị anh trừng trị.

Nguyên khí trên người Trần Bình dao động,
trong nháy mắt một luồng nguyên khí cường đại
trực tiếp bị bắn ra.

Trương Nhĩ Hãn vẫn luôn đang suy tư xem

như thế nào đề lừa gạt Úy Trì Văn Thanh đến tay,
cơ bản không chú ý đến Trần Bình.

Trần Bình đột nhiên bùng nổ nguyên khí,
trực tiếp đánh lên người của đối phương.

Trương Nhĩ Hãn còn chưa kịp lên tiếng nói
chuyện, một giây sau đã bị đánh bay, ném đến
trên chiếc xe Rolls-Royce của anh ta.

Nhìn thấy cảnh này, Úy Trì Văn Thanh khẽ
che miệng cười.

Cô ta cũng không nghĩ đến Trần Bình thế mà
lại đột nhiên ra tay như vậy.

Trương Nhĩ Hãn chật vật từ xe bò ra, chiếc
xe sang trọng yêu dấu của anh ta bị đập thành
một cái hố to, mà trên người anh ta cũng nhiều
thêm mấy vết thương.

“Được lắm, lại có thể khiến tôi bị thương, tôi
nhớ kỹ anh rồi.”

Sau khi anh ta nói xong những lời này thì đi
thẳng đến phòng nghỉ.

Hiện tại trạng thái của Trương Nhĩ Hãn thật
sự quá kém, anh ta nhất định phải tranh thủ thời
gian điều chỉnh xong.

Cho dù anh ta có oán hận Trần Bình như thế
nào cũng không dám xuống tay với người ta

trong sơn trang Nhật Nguyệt.

Sơn trang Nhật Nguyệt là một thế lực rất
khủng bố, nó không thuộc về tông môn, cũng
không thuộc về gia tộc, nó giống như một tổ
chức tồn tại độc lập siêu thoát vào thế tục.

Trần Bình nhìn thấy đối phương xám xịt chạy
đi, có chút ngoài ý muốn.

Vốn dĩ cho rằng thằng cha này sẽ nhân lúc
lửa giận ngập trời đấu với mình một trận.

Không nghĩ đến anh ta lại giống như một tên
hề chạy trối chết, cảnh tượng này nhìn có chút
buồn cười.

“Anh cho rằng ai cũng giống như mình dám
ra tay ở sơn trang Nhật Nguyệt ư?”

Úy Trì Văn Thanh không nhịn được trêu đùa
một câu, trên mặt mang theo thẹn thùng.

Tính cách có thù tất báo của người đàn ông
này quá hay.

“Sơn trang Nhật Nguyệt không cho phép
người ta ra tay ư? Nơi này lợi hại như thế à2”

Trên mặt Trần Bình mang theo nụ cười, trong
lòng rất hứng thú với nơi này.



“Sơn trang Nhật Nguyệt tồn tại rất lâu rồi à?”





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK