Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2314: Học viện tu hành

Vào giờ phút này đây toàn thế giới đều bị
chấn động, mà ở núi Đông Luân, mọi người
còn chưa kịp phản ứng xem rốt cuộc đã xảy ra
chuyện gì.

Tất cả bọn họ đều đang đi tìm thiên tài địa
bảo sắp xuất thế, dù sao bọn họ cũng không
có công nghệ cao như Gia Cát Thanh Phong,
chỉ có thể dựa vào cảm ứng của bản thân với
bảo vật để đi tìm kiếm.

Trong lúc bọn họ đang đi dạo lung tung
trong núi lại phát hiện đi thiên tài địa bảo kia
đã mất đi sự dao động.

Đám người Ngưu Đầu cũng mang theo vẻ
lo lắng, bọn họ đi lòng vòng trong núi suốt
mấy tiếng, chẳng những không phát hiện ra
người mà mình muốn tìm, ngược lại còn mất
đi tung tích của thiên tài địa bảo.

Nghe thấy cấp dưới báo cáo, Ngưu Đầu
nóng nảy không thôi, gã ta không ngờ rằng
nhiệm vụ lần này thế mà lại thất bại.

Nếu để cho cấp trên biết gã ta dẫn theo
đám người phế vật như thế, tất nhiên sẽ trách
phạt gã ta.

“Con mẹ nhà nó chứ, đám người chúng
mày làm ăn kiểu gì thế?”

“Chẳng những không tìm thấy người mà
ngay cả bảo bối cũng làm mất!”

“Cấp trên nói thứ bảo bối kia rất quan

trong, lần này để tao xem chúng mày trở về sẽ
ăn nói kiểu gì.”

Ngưu Đầu tức giận chửi mắng, giống như
muốn đem tất cả những gì khó chịu trong lòng
phát tiết đến trên đầu đám đàn em.

Nói đến mức sắc mặt của một người đàn
ông mặc áo đen vô cùng khó coi, lần này gã ta
chính là người phụ trách giám sát thiên tài địa
bảo.

Rõ ràng trên suốt dọc đường đi, gã ta luôn
cảm ứng được sự tôn tại của thiên tài địa bảo,
tuy vị trí của nó lơ lửng không cố định, khiến
cho gã ta không cách nào xác nhận được,
nhưng có thể cảm nhận được một luồng sóng
nguyên khí rất rõ ràng, gã ta cảm ứng được
điều này.

Nhưng bây giờ dao động nguyên khí đột
nhiên không có nữa, gã ta cũng chẳng còn
cách nào khác.

“Đây cũng đâu phải lỗi của chúng tôi chứ,
thứ này nói không có là không có, chúng tôi
có cách nào khác sao?”

“Hơn nữa mấy người mà anh muốn tìm
kia, tất cả bọn họ đều xuất quỷ nhập thần, ở
trong một ngọn núi lớn như thế, chúng tôi đi
đâu mà tìm người đây?”

Gã ta không nhịn được mở miệng phản
bác, ngày thường bọn họ cơ bản không dám
lên tiếng giải thích.



Nhưng vào lúc này đây, gã ta cảm thấy vô
cùng ấm ức, lúc này mới không kìm lòng được
nhỏ giọng lẩm bẩm.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK