Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2607: Gặp mặt

“Như thế có chút không ổn lắm, chúng tôi
đều là người quê mùa, ð trong một cửa hàng xa
hoa như thế, thật sự có chút không thỏa đáng.”

Bọn họ cũng đã suy tính rất nhiều, đầu tiên
là phải lo lắng đến chuyện sẽ không làm liên lụy
đến người khác.

Nếu như ở nơi như khách sạn, rất có thể sẽ
bị đối phương phát hiện.

Nếu như ở lại những nơi như thế này, xác
suất bị phát hiện sẽ nhỏ hơn.

Trên thực tế tất cả mọi người đều có chút
dao động, nhưng lại sợ sẽ mang đến rắc rối cho
Trần Bình.

“Yên tâm đi, không ai có thề đến tìm tôi gây
phiền phức hết, tôi cũng rất tò mò về người đàn
ông nhìn giống yêu thú kia, rốt cuộc anh ta có
dáng vẻ gì”

Hình dung của em gái út có hạn, trong lòng
Trần Bình sinh ra hiếu kỳ.

“Người kia thật sự rất xấu, xấu đến mức

không cách nào tưởng tượng được.”

Vừa nhắc đến người đàn ông có hình thù kỳ
quái giống như quái vật kia, cô em út không nhịn
được mà cả người run lên.

Cô ta chưa từng nhìn thấy con hàng nào xấu
như thế.

Ngay tại lúc bọn họ đang nói chuyện trên
trời dưới đất, Hám Thừa Phong cũng dẫn theo
hai người khác cùng nhau đi tới.

Ông ta không nghĩ đến Trần Bình thế mà còn
có khách.

“Chào cậu, buổi chiều chúng ta đã từng gặp
mặt qua" Hám Thừa Phong trực tiếp đi thằng
vào vấn đề, chào hỏi với Trần Bình.

“Tôi nhớ được ông, xin hỏi có vấn đề gì
không?” Trần Bình có chút hiếu kỳ hỏi.

Anh liếc mắt một cái là có thề nhìn ra được
thân phận của đối phương tuyệt đối không tầm
thường.

Có lẽ người đàn ông này cũng là một nhân
vật cùng cấp bậc thành chủ gì đó.

Chỉ là đối với thân phận của đối phương,
Trần Bình cũng không có quá nhiều hứng thú,
anh chỉ hiếu kỳ với mục đích đối phương đột

nhiên đến đây.

“Thành trì của tôi cách thành Nhật Nguyệt
không quá xa, cấp bậc cũng cao cấp hơn thành
Nhật Nguyệt một chút, không biết cậu có sẵn
lòng..."

Hám Thừa Phong trực tiếp ném ra cành oliu
với Trần Bình, đồng thời biểu đạt bản thân sẵn
lòng trả thù lao.

Mục đích của ông ta rất đơn giản, chính là
hy vọng có thể tham dự vào bên trong cửa hàng
này.

Vì đề phòng giống như Hối Bảo Lâu, một gia
tộc độc chiếm cục diện. Ông ta mới đưa ra dự
định này.

“Rất xin lỗi, tạm thời tôi còn chưa có ý định
mở chi nhánh."

Trần Bình trực tiếp từ chối đối phương, anh
biết rõ qua một khoảng thời gian nữa, rất có thề
rừng rậm Cồ Chước sẽ xảy ra chuyện.

Cũng không biết rốt cuộc đây là chuyện tốt
hay xấu, nói tóm lại, chuyện này anh nhất định
phải tham dự vào.

Bị Trần Bình từ chối, trên mặt Hám Thừa
Phong cũng lóe lên tiếc nuối.

Chẳng qua ông ta đã sớm làm xong chuẩn bị
tâm lý, cho nên cũng không qua cảm thấy mất
mát.

“Đúng rồi, lần này tôi đến đây là đề cảm ơn
cậu, đan dược của cửa hàng này đã thành công
chữa khỏi bệnh cho con trai tôi, nếu như không
có Tàng Bảo Lâu, có lẽ con trai tôi đã sớm mất
mạng."

Hám Thừa Phong cười, có lẽ ông ta cảm
thấy những đan dược kia không phải do Trần
Bình luyện chế.

Hiển nhiên ông ta cho rằng Trần Bình chỉ là
một cầu nối cung ứng ở giữa.

Luyện chế những đan dược này nhất định là
môn phái lớn, chẳng qua bọn họ sắp xếp một
người đại diện ở thế tục, thay bọn họ bán mà
thôi.



Cách nói này ngược lại khá hợp lý.

Trần Bình thật sự còn quá trẻ, ông ta thật sự
không sẵn lòng tin tưởng đối phương biết luyện
chế đan dược.

Hơn nữa ông ta còn nghe nói, ngoại trừ đan
dược thì bên trong cửa hàng này còn rất nhiều
linh khí, thứ đồ chơi này so sánh với đan dược





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK